Thứ năm, ngày 6 tháng 6 , 2019

“Tim vẫn xanh sắc thắm…”

NHNTôi nhận được tập thơ “Xanh mãi” của nhà thơ Hồng Vinh gửi tặng vào một ngày đầu tháng 5/2019. Khá bất ngờ bởi chỉ một năm trước nhà thơ Hồng Vinh vừa trình làng công chúng “Thơ và dấu ấn cuộc đời”. Vậy mà, chưa đầy một năm sau ông tiếp tục ra mắt tập thơ thứ 8 của mình.

“Tim vẫn xanh sắc thắm…”

 Ngược thời gian, kể từ tập thơ đầu tiên xuất bản năm 2010 là “Từ những nẻo đường thơ” (2010) và “Thao thức dòng đời”, thì từ năm 2013 trở lại đây, đều đặn năm nào Nguyễn Hồng Vinh cũng có một tập thơ xuất bản. Chỉ chừng đó cũng đủ thấy tình yêu với thi ca, những nỗi niềm chất chứa mà Nguyễn Hồng Vinh muốn gửi gắm qua thơ.

Hãy nghe ông chia sẻ:

 
“Thời gian như bóng câu
 
Đầu cả hai điểm bạc
 
Lời nguyện ước năm nào
Tim vẫn xanh sắc thắm…”

Đây là một khổ trong bài “Xanh mãi” được Nguyễn Hồng Vinh chọn làm tựa đề cho cả tập thơ. Có lẽ chỉ có những người thiết tha với cuộc đời mới ước ao “con tim xanh sắc thắm” như thế. Cái sắc xanh ấy người đọc có thể bắt gặp trong nhiều bài thơ của tập thơ này. Đó là sắc xanh tri thức, sắc xanh cuộc đời, sắc xanh tình yêu, sắc xanh tuổi trẻ…

Ở cái tuổi ngoài thất thập, nếm trải bao gian truân của cuộc sống, Nguyễn Hồng Vinh vẫn giữ cho mình sự hồn nhiên, tươi trẻ. Và chính những cảm xúc tự nhiên của một tâm hồn trẻ trung, yêu đời, yêu con người đã tỏa lan trong thơ ông như một mạch nguồn không bao giờ dứt. Trong bài “Khấp khởi xuân”, khi “nghe lao xao chiếc lá cuối cùng rơi”, những tưởng Nguyễn Hồng Vinh sẽ buông tiếng thơ hoài vọng, nhưng không, nhà thơ vẫn tràn đầy một niềm lạc quan: “Khấp khởi một chồi xuân đang ủ…”

Niềm thiết tha với cuộc sống ấy, còn hiển hiện trong những ước ao:

 
Biết đông dần dà đến
 
Nhưng chầm chậm thu ơi
 
Giữ tình ta thời trẻ
Cúc vàng tươi tháng mười?...
(Mong thu chầm chậm)

Dẫu biết mùa đông đang dần tới, nhưng Nguyễn Hồng Vinh vẫn mong thu “chầm chậm” để níu chút hơi thu còn vương trong sắc vàng của hoa cúc cũng như níu giữ những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Không riêng gì “Mong thu chầm chậm”, nhiều bài thơ viết về thu, mùa xuân trong tập thơ này cũng gieo trong lòng bạn đọc những bâng khuâng, xao xuyến về những chặng đường, những nơi mà nhà thơ đã đi qua. Đó là quê nhà thân thương trong “Nhớ nơi thắp lửa”:

 
Còn đây con sông nước xiết
 
Cha đẩy thuyền hàng oằn lưng
 
Mẹ nhặt từng đon mạ cấy
Kín đồng vừa lúc mờ trăng!

Là kỷ niệm ở vùng sơ tán trong những năm kháng chiến chống Mỹ:

 
Lớp học chìm sâu lòng đất
Đèn dầu thao thức canh khuya
(Về nguồn)

 
Là ký ức về Hà Nội từ 40 năm trước:
 
Khu tập thể Nam Đồng
 
Xếp hàng lấy nước thâu đêm
 
Bữa bữa cơm mì cõng gạo
 
Mà tiếng cười vẫn trong trẻo 
vang vang…
(Hà Nội gắn đời ta)

Hơn 50 bài thơ trong tập “Xanh mãi” ăm ắp những cảm xúc, suy tư. Có những địa danh đến với thơ ông trong nỗi luyến lưu bâng khuâng về quá khứ như nghĩa trang Vị Xuyên, đường Trường Sơn, đỉnh Lũng Cú, sông nước Cửu Long, nhưng lại có những địa danh đến với thơ ông trong nỗi niềm trăn trở (Đau đáu miền Trung, Khúc ruột miền Trung…). Nhiều bài thơ lại là những chiêm nghiệm, suy tư được tác giả đúc kết từ cuộc sống:

 
Lịch sử bao phen sống chết
 
Ba lần đánh thắng Nguyên Mông
 
Ba lần Chiêm Thành uy hiếp
 
Thành – bại từ người đứng đầu
Lòng dân – trưởng thành vững chắc
(Đỉnh cao và vực thẳm)

Hay:

 
Ngẫm ra thì hạnh phúc
Khởi nguồn từ tin yêu
(Ngẫu hứng qua cầu)

Đặc biệt trong tập thơ này, Nguyễn Hồng Vinh còn dành một số bài thơ để tri âm, chia sẻ những cảm xúc thi ca của mình với những bạn thơ như: Bằng Việt, Đỗ Phú Nhuận, Trần Thế Tuyển, Hà Minh Đức, Trần Gia Thái, Hà Cừ qua những tác phẩm vừa mới xuất bản của họ. Nói như nhà phê bình văn học Nguyễn Thanh thì đây là lối bình “thơ cảm thơ” của những người “cùng một lửa bên trời…”, “đồng thanh tương khí”, đồng ý, đồng chí, đồng tình. Bao trùm lên chùm thơ này là sự trân trọng giá trị lao động nghệ thuật của các nhà thơ. 

Nhà thơ Bằng Việt trong lời tựa tập thơ này nhận định rằng: “Đúng như tựa đề tập thơ “Xanh mãi”, tác giả Nguyễn Hồng Vinh vừa biết duy trì được cảm xúc trẻ trung, hồn hậu, bột phát, kết hợp với cách thể hiện tự nhiên, lại khéo léo giữ được nhiều ưu điểm của mạch thơ Việt truyền thống, để có được một hơi thở khoáng đạt, khỏe khoắn, tươi tắn”. 

Đọc “Xanh mãi” nói riêng và thơ của Hồng Vinh nói chung có cảm nhận tác giả luôn có một niềm tin và sự tha thiết với cuộc sống, với tình yêu. Niềm tin yêu và thiết tha ấy trải dài trong những tứ thơ, tình thơ, nhịp thơ. Nó như chất xúc tác để ông mở toang cánh cửa tâm hồn; để tỏ bày những yêu thương với những người thân, với bạn bè, với quê hương, đất nước. Cũng bởi vậy mà có người đã gọi thơ Hồng Vinh là tiếng thơ của ân nghĩa, ân tình. Ở những bài thơ mang tính chính luận, ngòi bút của Hồng Vinh lại thể hiện sự sắc sảo, cũng như trách nhiệm công dân của người cầm bút.

Đây là điều rất đáng trân trọng đối với một cây bút chính luận đã nhiều năm lăn lộn trong nghề báo, công tác tuyên giáo cũng như trong lĩnh vực văn học nghệ thuật.

Hy vọng, sau tập thơ thứ 8 này nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh sẽ tiếp tục có thêm những gặt hái nữa từ những tác phẩm thơ của mình và mong rằng tâm hồn thi sĩ ấy cũng vẫn sẽ “xanh mãi” với thời gian. 
Gia Phú
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang