Thứ hai, ngày 23 tháng 3 , 2009

Cụ già  bén duyên nghiệp vẽ ở tuổi 74

Cụ già  bén duyên nghiệp vẽ ở tuổi 74

NHN(NHN) Bước và o nghiệp vẽ ở độ tuổi lưng đã còng, răng đã rụng, nhưng cụ hoạ sĩ già  Lê Thi khiến mọi người phải trầm trồ thán phục bởi tà i năng và  niửm đam mê hội hoạ của mình. Qua 15 năm và o nghử, nhưng căn gác nhử của cụ ở cuối đường Xa La “ quận Hà  Đông đã có hơn 1000 bức tranh.

Bén duyên ở tuổi 74

Sinh ra ở vùng quê tỉnh Thanh Hoá, trong gia đình phong kiến, ngay từ bé cụ Lê Thi đã mang sẵn niửm đam mê hội hoạ đến cháy bửng.

Nhấp một ngụm nước chè xanh, cụ bồi hồi: "Hồi bé, không được đi học nên không có bút vẽ, vớ được cây que nà o là  tôi say mê vẽ xuống đất. Mà  xã hội ngà y đó phong kiến lắm, không cho con gái được cái quyửn sáng tác nghệ thuật, vì thế mỗi khi gia đình thấy tôi vẽ ở đất đửu mắng dữ lắm"

Có lần, tôi dậy sớm nhóm bếp đun nước. Trời tối, ánh sáng le lói hắt ra từ ngọn lử­a, tôi lấy que nhúng và o thùng vôi ở cử­a bếp vẽ khắp nơi, vẽ cả lên cánh cử­a bếp. Một lúc sau, mấy dì tôi dậy, khi xuống bếp, nhìn thấy những hình vẽ mà u trắng trên cử­a bếp, sợ quá la toáng lên. Và  tôi bị một trận đòn nhừ tử­ Cụ Thi cười móm mém kể lại.

Lập gia đình, gánh nặng cơm áo gạo tiửn khiến cụ phải tạm thời lãng quên nghiệp vẽ. Tuy nhiên, khi vử già  rảnh rỗi, niửm đam mê từ thủa còn ấu thơ lại trỗi dậy. Cụ bắt đầu vẽ, vẽ thoả thích, vẽ không biết mệt. Một mình cụ đi lang thang khắp Hà  Nội để vẽ. Khắp Hà  Nội không nơi nà o không có dấu chân cụ và  không ở đâu không lên tranh của cụ.

Sau 2 năm say sưa phóng bút, cụ Thi đã có hơn 500 bức tranh trong bộ sưu tập của mình.

Năm 1994, bước sang tuổi 74, niửm vui bất ngử đã đến với cụ, chính thức đánh dấu nghiệp vẽ của cụ bắt đấu.

Và o một buổi chiửu muộn, khi đang ngồi vẽ ở trên lầu, chợt nghe có tiếng hắng giọng, quay lại, cụ sử­ng sốt khi thấy 4 người đứng xem vẽ từ lúc nà o. Một người đã tử ý muốn tổ chức triển lãm tranh cho cụ. Mừng quá cụ nhận lời luôn. Sau nà y, khi triển lãm tranh bắt đầu, cụ mới biết người đó chính là  ông Nguyễn Khoa Аiửm ( Bộ trưởng bộ văn hoá thông tin lúc đó ).

Cụ Lê Thi đang hoà n thà nh nốt bức tranh vườn thông

Vẽ tranh không phải để bán.

Với cụ Thi, vẽ tranh đơn giản chỉ là  một niửm đam mê chứ không vì mục đích gì khác. Tính đến nay, cụ đã có 5 triển lãm cho riêng mình và  đửu do những người đam mê tranh của cụ tổ chức. Cả 5 lần triển lãm, cụ cũng chỉ có mặt lúc khai mạc, còn sau đó lại thu mình trên căn gác nhử tiếp tục sang  tác.

Nhiửu người mê tranh đã lặn lội từ Nga, Pháp, Canada... sang Việt Nam để mua tranh, nhưng cụ không bao giử đồng ý bán.

Cụ Thi tâm sự: Tôi vẽ tranh cốt để cho mọi người thưởng thức chứ không muốn bán đi. Ai thích thì đến xem  vậy thôi. Nhiửu người lặn lội từ xa đến xem tranh rồi ngử ý mua lại. Tôi không bán. Nhưng sau đó, không biết họ nói gì, mà  con cháu tôi bán mất tranh của tôi. Bán xong mới nói với tôi thì sự việc đã rồi. Аôi mắt cụ xa xăm như hồi tiếc vử những bức tranh đã mất.

Ước mong của cụ sẽ vẽ một bức tranh bất hủ để kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà  Nội. Dù sao mình là  người dân Việt Nam, cũng phải là m gì đó để góp và o ngà y trọng đại ấy  cụ cười móm mém.

Niửm trăn trở sau cùng mà  cụ tâm sự là  dự định đã ấp ủ từ 20 năm, cụ luôn mơ vử một cuốn tiểu thuyết. Và  đến nay, cuốn sách cũng đã hoà n thà nh, với cái tên Trăm năm... cuộc đời.

Sách gồm 2 tập, trong bối cảnh từ những năm 1920 đến nay và  nhân vật chính là  một cô gái sống trong xã hội phong kiến nử­a thuộc đia. Cô gái đó đam mê nghệ thuật, muốn đến với nghệ thuật, nhưng hủ tục xã hội không cho phép, cô đã tự vươn lên.

Cuốn sách cũng chính là  tấm gương phản chiếu vử cuộc đời của cụ, với những thăng trầm và  đầy đam mê. 

Đăng Hưng - Nguyễn Loan
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang