Thứ năm, ngày 29 tháng 3 , 2018

Đảo quốc Sư tử

NHNSingapore - cửa ngõ nhìn ra thế giới Rời khỏi sân bay Changi lúc sáu rưỡi tối, bầu trời quốc đảo Sư tử vẫn xanh thăm thẳm. Ánh nắng mặt trời của miền nhiệt đới như dát mật ong lên những tán cây Raintree (cây vũ - có tán lá xòe như cái che mưa) và những em bé vẫn chầm chậm đạp xe dọc bãi biển.

Đảo quốc Sư tử
 
Chúng tôi ăn tối xong lúc bẩy rưỡi thì trời mới xâm xẩm tối. Trước khi sang đây những người quen của tôi đều bảo rằng, đi Sinh chán lắm, đắt đỏ, toàn nhà là nhà, không có chỗ chơi, chỉ được cái sạch sẽ. Đến đây mới hay sức mạnh của một đất nước Hải sư có diện tích vỏn vẹn xấp xỉ Thủ đô Hà Nội 647,8 km2, dân số 3.136.500 người đang cố gắng thu hút khách du lịch đến từ khắp nơi trên thế giới bằng cách cải thiện những mô hình dịch vụ và thay đổi nhận thức của các du khách nước ngoài.

Quả thật nếu nói về các danh thắng ở Singapore thì chỉ quanh quẩn ở khu du lịch Sentosa, vườn chim Jurong, vườn thực vật, Tháp Hải sư, đồi Faber và những địa điểm du lịch này hoàn toàn không thể so sánh với những nơi tương tự ở các nước trong khu vực như Cao nguyên Gentinh, công viên Noong Nooch. Hơn nữa, các loại hình giải trí của Singapore cũng không mấy hấp dẫn khách du lịch, không có sòng bạc lớn như Malaysia, không có nhà hát của các vũ công pede như Pattaya, không có nhiều di tích như Bắc Kinh, không có Disneyland như Hồng Kông và mua sắm thì không rẻ và đa dạng như ở Trung Hoa đại lục… Tuy nhiên quốc đảo nhỏ bé này lại có những nét riêng biệt mà nhiều quốc gia trên thế giới đang muốn học hỏi. Điều đó tạo nên sức hấp dẫn riêng đối với những đoàn khách du lịch đang ngày một gia tăng.

Nước Cộng hòa Singapore được coi là một con rồng trong những con rồng châu Á, là nước dẫn đầu châu Á về thương mại, du lịch, tài chính. Là một quốc gia đa tôn giáo, đa sắc tộc giống như Malaysia (trên thực tế mới tách khỏi Malaysia từ năm 1965), người dân Singapore cũng có thể nói được bốn thứ tiếng khác nhau. Ngoài tiếng mẹ đẻ” là tiêng Ấn, Mã Lai, Trung Quốc… Các cư dân Singapore phải học chính khóa bằng tiếng Anh từ năm cấp hai vì đây là ngôn ngữ hành chính của đất nước này. Vì thế ngay cả chú lái xe, cô phục vụ, hay bà lao công cũng nói tiếng Anh làu làu chẳng kém người Anh gốc. Ngay từ thời Lý Quang Diệu, nhà lãnh đạo tài ba này đã biết điểm yếu của đất nước mình nên tổ chức một cuộc thi sáng tác biểu tượng đất nước, và hình tượng con Hải sư nổi tiếng ra đời, mà tác giả của nó là một họa sĩ người Đức. Bây giờ, con Hải sư xuất hiện ở khắp nơi trên đất Singapore. Trước cửa hàng, siêu thị đều có hai con Hải sư trắng nghẹo cổ, thắt nơ đỏ, cửa hàng to thì sư tử to, cửa hàng nhỏ thì sư tử cũng nhỏ theo. Ngoài bờ sông Singapore, đối diện nhà hát hình trái sầu riêng có hai con Hải sư phun ra nước. Trong công viên Sentosa có tháp Hải sư cao bằng tòa nhà 11 tầng. Tối đến khách ngồi xem nhạc nước có thể nhìn thấy mắt và mồm nó lúc đỏ rực, lúc xanh lè được chiếu bằng ánh đèn laze. Trong những cửa hàng bán đồ lưu niệm ngập tràn các sản phẩm mô phỏng Hải sư như bật lửa, móc đeo chìa khóa, phù điêu, áo phông… và dĩ nhiên du khách thi nhau chụp ảnh với Hải sư, mua Hải sư về làm quà. Điều đó làm nên một biểu tượng cả về văn hóa lẫn kinh tế Singapore. Một quốc gia nhỏ bé mới chính thức hình thành được 40 năm, hầu như không có bản sắc riêng biệt, không chăn nuôi, trồng trọt hay sản xuất và đến nước ngọt cũng phải nhập từ nước bạn láng giềng Malaysia đã tạo nên hình tượng mới oai hùng cho mình qua chú Hải sư. Tác giả của biểu tượng này đã rất thông minh khi sáng tạo Hải sư dựa trên truyền thuyết lịch sử và vị trí địa lý của Singapore.

Trước đây Singapore chỉ là một làng chài hoang vu và một ngày nọ, vị hoàng tử người Indonesia trên đường đi săn bắn đã phát hiện ra mảnh đất tuyệt đẹp này. Sinh vật đầu tiên mà ông ta chạm trán là một con sư tử nên cái tên Singapore xuất phát từ tiếng Singapura (trong tiếng Malaysia) đã ra đời từ đó (Singa nghĩa là sư tử và pura là Thành phố). Nơi đây lại là bán đảo, một hải cảng nằm ở vị trí trọng yếu trên bản đồ quốc tế nên Hải sư là sự kết hợp của biển và đất liền, của sự uyển chuyển và oai phong. Ngày 22/1/1819, nhà cầm quyền người Anh, Thomas Stamfored, đã đến đây và mang thuyền chở theo các nhân công Ấn Độ, Trung Quốc… Họ ở lại Singapura, mà lúc này được đổi tên là Singapore cho dễ phát âm, để sinh sống và làm việc, hình thành nên một đất nước đa dạng về văn hóa và sắc tộc. Ở khắp nơi trong thành phố tôi liên tục bắt gặp tên của nhà khai sáng trên các biển tên phố, các tòa nhà,  khách sạn, tượng đài… để thể hiện sự biết ơn của người dân nơi đây đối với ông.

Điểm đến xanh, sạch, an toàn

Người ta nói rằng ở Singapore muốn gì cũng có, chỉ có một thứ khó kiếm, ấy là rác. Vẫn biết rằng Singapore là một thành phố sạch có tiếng nhưng phải cho đến khi mục sở thị tôi vẫn không tránh khỏi kinh ngạc. Quốc đảo xanh nổi tiếng về điểm này vì nó sạch đồng đều, nói nôm na là sạch trong, sạch bóng từ trong ra ngoài, sạch hơn cả những quốc gia nổi tiếng sạch như Thụy Điển và Phần Lan. Ở Bắc Âu, thi thoảng tôi vẫn thấy rác, dĩ nhiên là rác sạch như lá cây khô và tí nước bẩn vô tình ai đó để sánh ra, nhưng ở đây thì thậm chí không có cả bụi. Người ta có thể ngồi thoải mái ở bất kì bậc thềm nào vì nó cũng sạch bóng y như đá lát trong nhà. Lá cây luôn xanh mướt trong mầu sắc nguyên bản và ở những nơi công cộng như bến xe điện ngầm, sân bay, siêu thị… luôn có lao công chùi đi chùi lại sàn nhà.

Một lần ngồi trước cửa siêu thị Far East (lớn thứ nhì Singapore), nhìn thấy người lao công mang chổi ra quét vỉa hè, tôi tức cười thấy sự việc ít thấy, ấy là anh ta chỉ quét có vài cái lá cây mà tôi có thể đếm được số lượng bằng động tác gẩy từng cái vào hót rác. Thực ra số lượng rác trên cả khoảng rộng trước siêu thị cũng chỉ có vài cái lá cây mà thôi và chúng rụng ra lúc nào sẽ rơi vào tầm ngắm của nhân viên vệ sinh lúc ấy, rồi được quét đi ngay.

Chính phủ Singapore hạn chế thuốc lá. Vì thế người ta chỉ được phép mang tối đa mỗi người một bao thuốc qua cửa khẩu vào Singapore. Dân nghiền thuốc đành phải chấp nhận mua thuốc ở nước sở tại với giá cắt cổ, đổ đồng loại nào cũng như nhau 10 đô la Singapore/1bao. Và không phải chỗ nào cũng được phép hút thuốc lá. Đến đây người Singapore sẽ nhắc bạn một điều rất dễ nhớ hễ khi nào thấy bầu trời xanh thì hãy châm lửa, nghĩa là việc hút thuốc ở những nơi công cộng, trong nhà rất bị hạn chế. Thậm chí trường Đại học Quốc gia Singapore còn cấm sinh viên hút thuốc cả ở trong nhà lẫn ngoài trời trong khuôn viên trường. Nếu sinh viên nào bị bắt quả tang hút thuốc lần đầu tiên sẽ bị gửi thư cảnh cáo, từ lần sau trở đi sẽ bị phạt từ 50 - 300 đô la/một lần.

Singapore luôn hứa hẹn với khách quốc tế về một điểm đến xanh, sạch và an toàn. Quả đúng như vậy, khắp nơi trên đảo quốc đều có cây xanh với màu sắc nhiệt đới, trong sân bay, lan can cầu vượt, chân cầu, các tòa nhà, quán ăn, thậm chí là trong toilet công cộng. Chỗ nào không trồng được cây thật thì họ làm cây giả. Thành thử đi đâu cũng mướt một màu xanh. Chính vì vậy từ lâu Singapore đã được mệnh danh là quốc đảo XANH, SẠCH, ĐẸP, THANH BÌNH.
 
Nhà văn - DiLi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang