Thứ tư, ngày 4 tháng 11 , 2020

Dương Thắng

NHNSinh năm 1983, hiện sống và viết tại Hải Phòng. Có thơ đăng trên báo Văn nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam), báo Văn nghệ Thái Nguyên

 Dương Thắng

Mẹ không ở với con đâu

Mẹ không ở với con đâu
Phố xa lạ - mẹ dãi dầu chốn quê
Đất dầm, mưa dột cơn mê
Cánh đồng, vườn, bãi theo về bấy nay

Mẹ quen xới ngọn heo may
Lẫn trong rơm rạ khói cay lam chiều
Quen chân trần dẫm nắng xiêu
Gặt hương trái ngọt gói điều thảo thơm

Quen gà gáy tảng đường trơn
Đèn dầu khơi ngọn bấc sờn thắp đông
Mèo con dụi mảnh chăn bông
Mắt ngơ ngác sợ mẹ không nhớ đường

Nhìn hoa cau rụng vại sương
Lá trầu gân nổi vô thường: úa thôi!
Tiếng cha loẹt quẹt đứng ngồi
Ăn cơm mẹ nhớ: một thời nhà ta

Cây vừa trổ nụ bung hoa
Luống rau cũng muốn xuýt xoa mẹ gần
Láng giềng han hỏi đỡ đần
Bấy nhiêu thôi đó mẹ dần khỏe thêm

Mẹ về cánh võng ru êm
Nghe thời gian phủ gọi niềm mênh mang

Người đàn bà nhuộm tóc 

Người đàn bà nhuộm những mảnh trăng non
Bằng những áng mây hồng giăng lối
Không cần cơn mưa
Không cần bão nổi
Chỉ cần mây và khoảng trời trong

Người đàn bà muốn nhuộm khúc sông
Đã xanh bao năm
Nay màu cỏ úa
Còn chảy không niềm thương nhớ
Để ngơ ngác một con đò

Người đàn bà nhuộm đêm
Bằng câu hát ru những bông Quỳnh chớm nở
Sớm mai này trăng vỡ
Vẫn lưu dấu hương Quỳnh
Người đàn bà nhuộm ánh mắt mình
Ánh mắt bao năm đục trong đã tỏ
Khép đôi mi nỗi niềm nhắc nhớ
Buông mảnh giận hờn

Mái tóc dày màu nắng màu sương
Xanh cỏ cây, xanh niềm hoa lá
Con tim giục lòng bồi hồi rất lạ
Đen lại mái tóc bùn nâu
Trăng đậu trên vai
Trên mái tóc nhiệm màu
Dương Thắng
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang