Thứ năm, ngày 29 tháng 10 , 2020

Hương vị quê xưa

NHN

 Hương vị quê xưa

Tôi luôn muốn được tìm về với vị quê xưa, ấy là những lúc mệt mỏi hay buồn phiền... đôi khi cả những lúc vui vẻ hay hạnh phúc. Vị quê xưa ấy luôn khiến tôi thấy được sự dễ chịu... thư thái trong tâm hồn, như được tựa lòng mình vào đó để mà cảm nhận lại được sự ấm áp, gần gũi, cảm nhận được cả yêu thương của một thời đã xa...

Những ngày tuổi thơ tôi thường chạy dài, sải bước cùng với bạn bè trên con đường làng thân quen hay trên triền đê nơi có con sông Luộc chảy qua... Giấc mơ tôi cũng thật giản dị như bao đứa trẻ của làng quê ngày ấy... Giấc mơ thơm mùi rơm rạ, thơm mùi lúa mới, thơm cả những giọt nắng vàng, mênh mang... Giấc mơ được cõng trên cánh diều tuổi thơ mà vi vu, mà... ngân nga hồn quê êm dịu...

Tôi không biết đối với người khác thì thế nào, nhưng tôi tin bất kỳ ai đã từng sinh ra hay lớn lên ở những miền quê thì không thể nào quên được những mùi hương, hay vị quê của một thời đã nuôi dưỡng tâm hồn, nuôi dưỡng cả tuổi thơ của mình.

Tôi thèm được trở về là một cậu bé con ngày nào khi bình minh thức giấc với tiếng chim kêu ở vườn nhà, tiếng những chú gà con chiếp chiếp gọi mẹ chạy theo kiếm mồi... 

Quên sao được những buổi sớm mai thức dậy, hương hoa cau ngát hương thơm dìu dịu, rồi cả những mùi hương bưởi nồng nàn dìu dặt đưa hương cùng với ánh ban mai tràn ngập ngoài ngõ, ngoài sân. Tôi thèm được hít hà thật sâu cái thứ hương quê ấy, dịu dàng thôi mà rất đỗi thân thương. Tôi thèm được nghe tiếng đung đưa của những tàu lá cau, lá dừa cọ vào thân cây lòa xòa mơ màng trong nắng, tới những cơn gió nhẹ nhàng thổi tới...

Tôi thèm được thấy mùa đông về, được thấy bà tôi gầy guộc khom người ngồi co ro bên bếp lửa, chẳng thể rời xa căn bếp ấm mùa đông nơi tro tàn trấu ủ, phảng phất làn khói cay nồng đượm hương vị quê tuổi thơ tôi. Tôi thèm được ăn lại những củ khoai tây nướng của bà vào mỗi sáng mùa đông lúc tôi chuẩn bị đến trường mà mùi khoai cứ hoài thơm phức. Tôi thèm nghe thấy tiếng gió bấc ngoài hiên ào ào thổi, lách mình qua khe liếp hẹp, cùng với đêm khẽ trườn nhẹ vào phòng để mà cảm nhận sự ấm áp yêu thương vỗ về của bà, của mẹ trong những ngày đông lạnh xưa qua.

Tôi lại nhớ mùi sắn của bà, mùi của khoai, nhớ cả hương lúa sữa còn vương nơi áo bà, áo mẹ... 

Ơi dòng sông quê tôi luôn chở nặng vị phù sa, nơi mùi khói đồng đốt rơm làm cay cả mắt đàn cò cõng nắng, nơi quê tôi mặn mà tới cả từng hạt gạo bát cơm, nơi nhỏ những giọt mồ hôi trên đồng của bà, của mẹ.

Quê hương ơi... Nhớ sao những buổi chiều đi mót khoai đồng xa mà luôn thấy được mùi nồng ngai ngái dâng lên của đất. Nhớ sao những ngày theo ông ra đồng đi cày mà vương bùn bám gót vẫn còn tanh. Nhớ vầng trăng non đang lên bên ngoài ô cửa nhỏ... Nhớ những ngày bắt cào cào châu chấu, nghễu nghện lưng trâu chơi trò chơi trận giả... Nhớ cả những ngày rét về run run trong mắt khi giờ đây đã vắng mãi đi tiếng thân thương của bà...

Hương vị quê xưa ấy đã in đậm trong ký ức, trong tâm hồn của tôi, để những lúc mệt mỏi hay buồn phiền chính là lúc tôi muốn được tìm về... Như thể xoa dịu đi... như thể hong khô một tâm hồn, để tôi được thấy mùi khói bếp của bà ngày nào còn vương vương nắng thơm nồng mùi rơm rạ. 
Lê Minh
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang