TRANG CHỦ THỜI SỰ TINH HOA HÀ NỘITHẾ GIỚI VĂN HÓA NGHỆ THUẬT
    TRANG CHỦ
Từng như ta mùa hạ...
15.07.2010 09:13

(NHN) Đó là khoảng thời gian đen tối mà bây giờ nhớ lại, tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể đi qua nó.

Đó là khoảng thời gian đen tối mà bây giờ nhớ lại, tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể đi qua nó. Những chuỗi ngày thất bại. Sự âm u và tẻ nhạt phủ dày lên, tựa như một lớp rỉ bọc trên bậc cửa, sẽ chẳng bao giờ mất kể cả khi ta cố gắng quét lên chúng những nước sơn màu mè…

Tôi đã nghĩ chẳng thể nào thấy được mặt trời và nắng ấm… Ở trong bóng râm quá lâu, bạn sẽ ngại bước ra ánh sáng. Cũng như khi bó hẹp thế giới của mình, không bạn bè, không trò chuyện, bạn sẽ tự mình tạo ra phản xạ không muốn tiếp xúc cùng người lạ.

Tôi đã luôn ngồi đó. Chính xác là tôi sẽ bỏ ra về nếu như bàn của tôi có ai ngồi trước, dù nó đủ thêm cho 2, 3 người nữa. Một góc sáng nơi ban công, có những nhánh ti-gôn lấp ló, những giọt nước lách tách rơi gần bậu cửa. Mùa hạ gió luồn qua những sợi tóc tơ, thoáng nhẹ tiếng dương cầm phảng phất mùi sương, mang vị đắng tách café quánh đặc mùi rang cháy.   Chẳng hiểu sao tôi lại chấp nhận được vị café ấy, dù tôi vẫn biết mình không dễ tính. Hay cũng có thể tôi cảm nhận quá sâu xa về tình trạng hiện tại cùng những xúc cảm trĩu buồn, đè nặng và đắng chát nơi tận cùng nỗi tổn thương. Tôi nhấm nháp cái thứ nước uống đen màu địa ngục ấy như một con thú nhỏ bé cuộn tròn mình trò chuyện với cơn đau.

Tôi hay đến đó. Một cái quán bình thường giữa xô bồ cuộc sống đèn hoa. Không rõ vì tôi quen nghe tiếng dương cầm, vì thích chỗ tôi ngồi, vì thói quen hay phép cộng gộp tất cả những điều đó lại với nhau. Mỗi buổi học thêm, mỗi cuối tuần, mỗi lúc tôi thấy tâm hồn cần chỗ dựa, tôi trở về với nó. Tôi trở về với những âm thanh dìu dặt, có dáng ngồi quen thuộc của một người con trai cô độc.   Tôi nghe anh trò chuyện qua những tiếng đàn, những bản nhạc với sự thất vọng và u buồn chất chứa…Đôi khi anh diễn giải nội tâm của mình, đôi khi hướng vào một câu chuyện không mở đầu không kết thúc, và cũng có những lần anh mở cho tôi về một khung cảnh thiên nhiên thơ mộng, tươi sáng – nơi mà tôi biết, anh đang nói tới thiên đường…

Dù sao thì phần nào đó tôi nghĩ mình có thể hiểu anh. Mà nếu khác đi thì anh đang chạm vào những rung cảm trong tôi. Dẫu vậy thì chúng tôi vẫn là những người “xa lạ”, không đủ gần gũi để thân quen, không đủ dửng dưng để lờ đi như không biết…

Tôi ngồi đó, góc nhỏ của mình. Đã bao lâu, tôi không còn nhớ rõ, một thời gian đủ dài để tôi cảm thấy nơi đây như chốn đi về. Anh, dường như không đổi thay từ khi tôi bắt đầu đến. Chỉ những nốt nhạc là đã khác đi. Âm sắc, nhịp điệu và xúc cảm… Yên bình, thanh thoát hơn...

Ngày trước tôi thường gặp nhạc phẩm của Beeth., Schumann, Chopin và Tchaikov. nhưng bây giờ anh chơi nhiều Bach, Mozart, Haydn. Đơn giản chỉ là những sự tinh khôi, những đường nét ý tưởng đẹp đẽ, thú vị. Không tình yêu, không tôn giáo, không chiến tranh hay hòa bình...Thực sự nhẹ nhõm.

Tôi, cũng đã có lần muốn nói một cái gì đó với anh. Nhưng thật lạ, sự nỗ lực chỉ có thể dừng lại nơi nét cười gượng gạo trong câu chào buổi sáng… Thật khó khăn để thay đổi một cái gì đã ứ nghẹn quá lâu.

Chúng tôi cứ đi cạnh nhau trong im lặng. Tôi  biết anh và anh biết tôi. Chúng tôi biết cuộc sống bản thân mình có những đổi thay. Tất cả vẫn là sự lặng im, những cái nhìn, sự dõi theo, những câu chuyện của giai điệu, âm thanh… Mà nhiều lúc muốn vượt lên lại có điều gì giữ lại, không thể bật thành lời.

Khi không đến thường xuyên, tôi vẫn cố giữ thói quen vào buổi sáng chủ nhật. Tôi nhẹ lòng và ấm áp những lúc bước vào đã thấy dáng hình quen thuộc của anh. Một nỗi mơ hồ nào đó, tôi sợ anh bước ra khỏi cuộc sống mình như một giấc mơ, cái giấc mơ đã giữ cho tôi sự cân bằng suốt những tháng năm nhiều bất an và âu lo trong đời thực.

Tôi đã nghĩ mình sẽ ra sao nếu mất đi chỗ dựa đó, hẳn sẽ trống rỗng và hụt hẫng vô cùng. Tựa như khi những ánh sáng le lói cuối ngày tắt hẳn, mọi thứ sẽ lại vào đêm. Vậy mà cái ngày tôi không còn gặp anh nữa, thì tôi gặp chính mình, bóng dáng thoáng qua của một người thân quen trong tôi mà đã rất lâu tôi quên lãng...

Anh gửi lại tôi một bức thư nhỏ, đúng hơn là một mẩu giấy gấp hình cánh bướm bên cạnh đĩa album của Antonio Vivaldi “The four seasons”. “Cảm ơn vì sự lắng nghe trong hơn một năm qua..! Muốn lại gần và trò chuyện với em nhưng vì ngại nên lần lữa mãi, đến hôm nay thì thực sự chẳng biết còn cơ hội nữa hay không…

Anh gửi lại tôi một bức thư nhỏ, đúng hơn là một mẩu giấy gấp hình cánh bướm (ảnh minh họa)

Ngày trước mẹ anh cũng thường ngồi nghe anh đàn như vậy, rồi khi bà đi anh những tưởng sẽ không còn ai... Dù sao, cảm ơn em rất nhiều! Anh sang làm việc với dàn nhạc gần Berlin, hy vọng có dịp mình còn gặp nhauJMong em có nhiều niềm vui và hạnh phúc trong suốt Bốn mùa… – Thân mến!”

Rồi tôi chuyển nhà. Những vòng quay học hành, công việc và lo toan… Những mùa hạ thấm thoắt đến rồi đi. Lá thư, đĩa nhạc vẫn được tôi cất giữ. Thỉnh thoảng khi nghe hòa nhạc ở nhà hát lớn, tôi vẫn mong một ngày thấy anh bên chiếc dương cầm. Dù là giấc mơ, anh cũng đã là một giấc mơ rất thật và rất đẹp.

Qua đêm dài là ngày mới. Phía trước con đường có nhiều nắng nhiều mưa, có bốn mùa trôi dọc theo cuộc đời, thì con đường đó vẫn đáng để tôi bước tiếp, không dừng lại vì những tổn thương đôi khi vẫn ghé. Bởi, tôi biết mình còn đang trẻ…như mùa hạ ngoài song.



(Theo Afamily)



TIN TIÊU ĐIỂM :
Lưu chiểu điện tử báo nói, báo hình, báo điện tử [08.02.2017 18:24]
Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ làm việc về phương án sắp xếp các DNNN [07.02.2017 09:56]
Tăng cường công tác thi hành án dân sự [07.02.2017 09:51]
Xuân này với những cánh chim lạc tổ… [07.01.2017 21:01]
Xúc động đêm ca nhạc quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung [06.11.2016 07:25]
ĐT CHDCND Triều Tiên mang đội hình "khủng" đọ sức với ĐTVN [03.10.2016 10:39]
Ngõ - nét riêng của phố cổ Hà Nội [21.08.2016 11:30]
Điểm trúng tuyển nhiều ĐH 'top trên' thấp hơn năm 2015 [16.08.2016 22:08]
Hàn Quốc tập trận bắn đạn thật thách thức Triều Tiên [24.11.2015 09:21]
Đảo Ngọc Xanh (Phú Thọ) - Thiên đường nghỉ dưỡng [20.05.2014 13:30]


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:



Lên đầu trang
     
TIN NÓNG
Doanh nhân Bùi Phương Trinh: “Tình yêu thiên nhiên làm nên giá trị cuộc sống”
Gia Lai: Tang thương giữa dòng nước lớn
Chính phủ chỉ đạo khắc phục hậu quả bão lũ đối với dự án Quốc lộ 1
Hà Nội: Tiếp tục ra quân lập lại trật tự công cộng, trật tự đô thị
Thủ tướng phân công các thành viên Chính phủ chuẩn bị nội dung họp UBTVQH
Đẩy mạnh giáo dục đạo đức, lối sống trong gia đình
Nhớ mùa thu Hà Nội
Công nhân điện lực Thanh Oai: Dũng cảm cứu người
BÙNG NỔ SÂN KHẤU VỚI TÀI NĂNG CỦA SINH VIÊN NỘI VỤ TẠI ĐÊM CHUNG KẾT CUỘC THI “HUHA’s GOT TALENT 2017”
Khách sạn Tuấn Phát vô địch giải bóng chuyền Nam các DN thị xã Kỳ Anh
Giám đốc Sở Y tế tỉnh Gia Lai “phủ nhận” trách nhiệm trước hàng loạt sai phạm kéo dài?
Hà Tĩnh: Cán bộ địa chính thiếu trách nhiệm, để người dân chờ đợi sổ đỏ trong vô vọng
Sắp diễn ra Chương trình IYF WORLD CAMP 2017
Kon Tum: Không cho mượn tiền, công dân bị hành hung?
Lương y Đinh Thị Ngọc Anh và bài thuốc chữa vô sinh nức tiếng Bình Lục- Hà Nam
Gia Lai: Tang thương giữa dòng nước lớn
ĐIỂM TIN
THỜI SỰ-XÃ HỘITINH HOA HÀ NỘIVĂN HÓA-NGHỆ THUẬTTHỂ THAODU LỊCH-ẨM THỰCSỨC KHỎE-LÀM ĐẸP
THỜI SỰ XÃ HỘI     KHOA HỌC CÔNG NGHỆ     THỂ THAO     DU LỊCH ẨM THỰC    SỨC KHỎE LÀM ĐẸP
TINH HOA HÀ NỘI     KINH TẾ     GIÁO DỤC     PHÓNG SỰ KÝ SỰ    THƯ HÀ NỘI
VĂN HÓA NGHỆ THUẬT     PHÁP LUẬT     QUỐC TẾ     TUỔI TRẺ TÌNH YÊU    VIỆC LÀM
© Copyright 2008 Người Hà Nội . Cơ quan chủ quản : Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội.  Liên hệ.
Giấy phép số 114/CTP/TĐTT. Bộ Thông Tin Truyền Thông cấp ngày 15-09-2008.
Phó Tổng Biên tập phụ trách: Đào Xuân Hưng - Nguyễn Nam Thắng.
Trưởng Ban Điện Tử: Trần Văn Ánh.
Tòa Soạn: 126 Nam Cao - Ban Điện Tử: Số 8/D7 Đô thị Đại Kim,Hoàng Mai, Hà Nội.
Ghi rõ nguồn "Nguoihanoi.com.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này. Đường dây nóng: 0963866708