Thứ hai, ngày 5 tháng 1 , 2009

Ngôi nhà  không tiếng cười

NHNNHN - Nước mắt, bệnh tật đã vắt kiệt sức lực và  da thịt những con người trong gia đình ông Аặng Аình Аăng và  bà  Trương Thị Аiệp (thôn Hoà  Bình - xã Hoà ng Văn Thụ - huyện Chương Mử¹ - tp.Hà  Nội). 5 trong số 8 đứa con của ông đã bị mắc bệnh hủi quái ác.

 Nỗi lòng người cha

Câu chuyện vử cuộc đời và  những đứa con khổ hạnh của ông Аặng Аình Аăng được tái hiện lại thật bi thương.

Sinh năm 1935, ông Аăng từng đi lính 1 năm ở Sơn La, sau đó vì hoà n cảnh gia đình ông được vử nhà . à”ng lấy vợ và  lần lượt 8 đứa con ra đời gồm: Le, Song, Sanh, Uý, Thuý, Liên, Hoan, Hải. Cô chị cả - Аặng Thị Le (1959) là  người đầu tiên đổ bệnh, bắt đầu cho chuỗi bi kịch ập đến gia đình.

Năm 1974, khi đó chị Le đang là  một thiếu nữ xinh xắn với bao mộng mơ của tuổi thơ hồn nhiên. Một lần đi chăn bò, chị Le dẫm phải một chiếc gai. Tưởng vết thương chỉ đơn giản, nà o ngử từ hôm đó nó cứ mưng mủ, chảy nước và ng và  ngà y cà ng loét rộng.

Thấy con đau buốt, kêu la suốt ngà y, ông Аăng phải chạy chữa thuốc nam cho con, nhưng bao nhiêu thầy thuốc cũng bó tay. Cuối cùng ông Аăng phải bồng con lên tận bệnh viện Bạch Mai chạy chữa.

Trong khi đang điửu trị cho Le thì lần luợt cô Sanh, anh Uý, anh Thuý và  cô Hoan cũng đổ bệnh theo. Bao năm chữa trị, xét nghiệm nhiửu lần nhưng bệnh tình không thuyên giảm thà nh thử­ nhiửu lần ông Аăng phải bồng bế con vử. Nhìn cảnh các con đau đớn mà  không là m gì được, khiến tâm trí ông bị già y vò ghê gớm.

à”ng Аăng phụ giúp con dâu chăm nom gia sản

à”ng Аăng kể: Bệnh tật của chúng nó cùng một chứng, khuỷu chân chỗ con khoai của từng đứa sưng vù lên, 1 đến 2 năm sau thì nó phá tung chỗ ấy ra, các khớp xương mửm sụn, teo dần (Nhiửu bác sử¹ chẩn đoán là  bị bệnh viêm tiêu xương chứ không phải bị bệnh phong).

Không đi được, 5 chị em lê lết trong nhà  như những bóng ma tủi cực. Những lần cố đi thì 5 chị em phải đỡ đẩy nhau, bò lê khắp xó xỉnh. Bậc thửm nhà  cao, nhiêu lần với tay không tới, có anh chị đã ngã chổng ngược, máu ở vết thương lại chảy ra.

Nhiửu lúc nhìn chúng nó đu người lên cần bơm nước ở giếng để hút nước lên tự tắm rử­a lau chùi vết thương, cô chị lau chân cho cô em và  ngược lại mà  tôi chỉ biết nhìn lên trời nhắm nghiửn đôi mắt đau đớn - ông Аăng thở dà i.

Từng cơn bão đi qua

Sau nhiửu năm hà nh hạ, hai chiếc chân của chị Hoan, anh Uý lần lượt bị cắt bử. Chị Sanh cũng phải rời xa một chiếc chân của mình (và o năm 2001). Riêng chị Le thì không thể, sự đau đớn vử thể xác khiến chị khao khát được cắt chân nhưng mệnh trời không cho chị được toại nguyện. Bao lần chị đã lên bà n mổ để cắt chân nhưng cứ gây mê là  chị lại bị phản ứng thuốc dữ dội.

Giọt nước mắt tủi thân của người con dâu và  hai đứa con thơ.

Cắt được chân tưởng rằng bệnh tật đã lùi bước, nà o ngử nó vẫn như những bóng ma tiửn kiếp bám riết lấy những con người khổ hạnh. Từ những năm 2003, 3 chị em Le, Sanh, Uý phải lần lượt lên trại phong ở Hà  Tây để điửu trị, vì vết thương đã phấu thuật lại tiếp tục loét lở với những triệu chứng y như cũ. Riêng cô Hoan thì ông Аăng phải cậy nhử một người thân tận Móng Cái nuôi dườ¡ng.

Những đứa con lần lượt rời khửi nhà  để lại hai ông bà  già  với người con út tên Hải (1977). Nà o ngử, năm 2006, sau một lần cảm gió, anh Hải đã qua đời để lại cho ông bà  3 đứa cháu thơ dại và  con dâu Trương Thị Khuyên.

Cũng từ ấy, gánh nặng cơm áo gạo tiửn đè nặng lên đôi vai chị Khuyên. Một mình lăn lộn với hơn 1 mẫu ruộng để nuôi 3 đứa con chưa đầy chục tuổi và  bố mẹ chồng già  cả, trông chị già  hơn nhiửu so với tuổi 33 của mình.

Trong cuộc trò chuyện, những giọt nước mắt lúc nà o cũng chực lăn trên gò má sạm đen của chị: Nhiửu lúc chỉ muốn buông xuôi, kết liễu đời mình theo chồng cho đỡ khổ, nhưng cứ nhìn 3 đứa con nheo nhóc mà  không đà nh.

Gia đình chị cứ như đón từng cơn bão đi qua. Năm 2008, cơn gió độc đã là m bà  Điệp (mẹ chồng chị Khuyên) trở lên lẩn thẩn. Từ đó bà  lại trở thà nh mối lo mới cho chị. à”ng Аăng cũng chẳng sung sướng gì, ở tuổi 74 ông vẫn phải hùng hục ra đồng cà y cuốc phụ giúp con dâu.

Bên trong ngôi nhà  hủi, 3 đứa trẻ lem luốc ngồi ủ rũ như những người không hồn, khiến ai nhìn cũng ái ngại. Bà  Điệp ngồi bế cháu út mà  mắt cứ đử đẫn nhìn và o khoảng không xa lắm. Thương con dâu cơ khổ, giấu lòng mình, ông Аăng lặng lẽ ra sân dứt từng sợi rơm mục cho con bò già . Có lẽ đã mấy chục năm rồi không khí ảm đạm ấy vẫn bao trùm, bởi thế một tiếng cười thanh thản nơi đây cũng thật hiếm.

Trường Hiền
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang