Thứ hai, ngày 16 tháng 9 , 2019

Nguyễn Xuân Việt

NHNSinh năm 1954, quê Nghi Lộc, Nghệ An, hiện sống ở Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội; Đã in 3 tập thơ, có nhiều thơ in các báo Trung ương và Hà Nội.

 Nguyễn Xuân Việt

Lên Tây Nguyên
 
Tháng Năm lên Tây Nguyên
Trời nhuộm màu hoa nắng
Giữa ngàn trùng xanh thẳm
Chen trắng rừng mây bay
 
Đất Ba zan giăng đầy
Cỏ cây xen hoa lá
Mùi hương nào lan tỏa
Cho hồn ta ngất ngây
 
Lên Tây Nguyên mùa này
Nghe mưa như nghe nhạc
Li cà phê nhấm nháp
Thấm cả chiều mưa bay
 
Rượu cạn bình chẳng say
Bập bùng bên ánh lửa
Điệu cồng chiêng hát múa
Sao trời ngả nghiêng rơi
 
Ta đã chếnh choáng rồi
Lối về không còn nhớ
Ánh mắt em quyến rũ
Hay rượu cần ru ta...
 
Quỳnh hương
 
        Lặng lờ dáng thả bóng đêm
Quỳnh hương kết nhụy cánh mềm lắt lay
        Ánh sao khuya khoắt rơi đầy
Duyên trăng hò hẹn tình say giấc hồng
 
       Thủy chung sau trước vẹn tròn
Hồng nhan một kiếp vẫn còn vấn vương
      Quỳnh hương thương đến là thương
  Cả đời e ấp gió sương tự tình
   
      Trăng lung linh, gió rung rinh
Bên thềm uống cả hương quỳnh vào thơ
       Hoa tàn rải rác mộng mơ
Để hồn thi sĩ ngẩn ngơ thơ buồn!
 
Sông Thương
 
Ta về bên sông Thương
Sáng thu hanh ngọn gió
Nắng buồn se bờ cỏ
Thương ơi một bến chờ...
 
Ai đặt tên cho Thương
Để mãi rồi bến Nhớ
Để người đi, người ở
Neo lòng khúc sông nay
 
Tình đời lắm thương thay
Chia ly hoe màu mắt
Sông lững lờ se thắt
Xẻ đôi dòng sông xuôi
 
Chuyện xưa mãi còn đây
Đáy sông nay vẫn nặng
Chở muôn đời không cạn
Đục, trong... này sông ơi!
 
Mai xa rồi sông Thương
Ta thương hoài bến Nhớ
Chuyện tình đầy duyên nợ
Hằn mãi đời sông trôi...
Nguyễn Xuân Việt
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang