Thứ hai, ngày 2 tháng 2 , 2009

Nhân dân gọi họ là  anh hùng

NHNVụ chìm đò sáng 25.1.2009 (30 Tết Kỷ Sử­u) trên sông Gianh - Quảng Bình đã là m chết 42 người. Trong niửm đau thương ấy, bà  con xã Quảng Hải và  nhân dân trong vùng cà ng không ngớt ca ngợi hà nh động anh hùng của 5 người dân, quên mạng sống của mình, cứu được 35 con người thoát khửi bà n tay thuỷ thần.

Mỗi giây một mạng sống

Chủ thuyửn Mai Văn Luyện - quê xã Аồng Hoá, huyện Tuyên Hoá - kể: Sáng đó, tôi cùng con trai và  hai cháu ruột đi đò vử chợ Ba Аồn sắm tết. Аến đầu là ng xã Quảng Hải, tôi ghé thuyửn cho cháu àšt - bạn của con trai tôi - lên thuyửn cùng đi chợ cho vui. Mấy chú cháu tính, sắm sử­a xong, ghé quán trong chợ, uống với nhau cốc rượu cuối năm. Ai ngử, khi thuyửn đang đi đến đoạn bến sông chợ Аiửn thì thấy thuyửn khách đang chìm, tiếng kêu cứu la hét vang nhói cả mặt sông.

Tui kéo dây tăng ga thuyửn máy của mình rồi hét: Thuyửn chìm kìa, tụi bay chuẩn bị cứu người. Thuyửn của tui quay mũi xông đến. Chú coi, trên mặt sông dà y đặc những cái đầu nhấp nhổm, những cánh tay, tiếng hét, tiếng khóc, từng nhúm người níu nhau. Tôi vừa quà nh thuyửn, giảm ga, vừa gọi to: Thằng Phong, thằng àšt, thằng Hoà ng nhảy xuống.

 Tao và  thằng Thắng trên thuyửn. Nhanh lên. Chậm một giây chết thêm một người đó. Аến chừ, thực sự tui cũng không nhớ được cái chi nữa. Con tui và  hai đứa cháu cứ đẩy được ai áp và o mạn thuyửn là  tụi tui kéo lên. Tui kéo, thằng Thắng cấp cứu, vì người mô được kéo lên cũng sặc nước hết, xỉu hết. Mấy cha con, chú cháu tui mần như chớp mắt. Cho đến khi không thấy ai trên mặt sông nữa thì dừng.

Trên thuyửn tui, đà n bà  con nít đến 35 người, người đã tỉnh, người đang sặc nước. Tụi tui lao và o từng người, dốc, kéo, thúc cho nước trong người họ nhà o ra hết rồi vội và ng cho thuyửn vô bử. Lúc ấy, các thuyửn của bà  con gần đó cũng kịp tới. Nhưng mà  trời ơi, tới là  để vớt xác thôi chứ còn ai sống nữa mô. Những người sống thì nằm trên thuyửn tui đây rồi.

 Anh Trần Quang Thắng kể: Nếu mà  cứu một và i người còn dễ, đằng ni, trên mặt sông, dà y đặc đầu người, rồi tay chân họ quýnh quáng và o nhau. Kéo được họ lên rồi, lại phải tức tốc xốc người cho ra nước không thì cũng chết. Sau khi đưa được 35 người lên bử, sống cả, tụi tui lại cùng nhiửu thuyửn khác tìm vớt nạn nhân. Tội lắm anh ạ, chết chìm mà , khi dùng lưới câu kéo lên, 5 xác, 3 xác dính chặt lấy nhau, phải phun nhiửu rượu mới gỡ từng người ra được.

Quần quật một ngà y như rứa, đến chiửu tối mới xong việc. Mấy chú cháu rét cứng miệng. Có chú chi trung tướng cho mấy chú cháu 3 triệu đồng. Sau xem tivi, bọn cháu mới biết đó là  chú Tư lệnh Quân khu 4. Mấy chú cháu co chân chạy vô chợ, có chi mua nấy, có chi cũng ăn, đói như sắp chết. Sau nà y, xã báo là  mấy chú cháu cứu được 35 người. Có người nói 36 người. Nhưng tụi cháu chỉ biết gà o lên với nhau, mau đi mau đi, cứu được cà ng nhiửu người cà ng tốt chú nử.

Mùng 4 Tết

Trong khoang thuyửn của người hùng Trần Quang Thắng. Ảnh: N.Q.V

5 người dân cứu người được mời vử xã Quảng Hải và o ngà y 4 Tết để gặp lãnh đạo Bộ GTVT nhận thưởng. Trước khi đến hội trường xã, anh Luyện cùng con trai mình là  Mai Thanh Phong và  các cháu là  Trần Quang Thắng, Trần Quang Hoà ng và  Hoà ng Văn àšt đến thắp hương cho những gia đình có người chết, rồi rủ nhau đi thăm những người mình cứu sống.

 Chị Cao Thị Bưởi nghe giới thiệu, mấy eng ni đã cứu chị hôm chìm thuyửn thì chị Bưởi chồm ra, ôm cứng lấy Phong, àšt, Hoà ng, Thắng và  anh Luyện khóc: Ui trời ơi, tui không biết các eng ở mô mà  đến tạ ơn hết. Không có các eng, thì đà n bà  con nít mấy chục người chết hết chứ mô nữa. Rồi chị Bưởi cứ ghì tay và o từng người, nói và  khóc suốt.

 Ngà y mùng 4 Tết, là ng Quảng Hải lại vang lên nhiửu tiếng khóc như vậy vì những người được cứu sống gặp lại ân nhân mình. Thứ trưởng Bộ GTVT Lê Mạnh Hùng trao 3 triệu đồng cho một người và  nói: Các anh là  những anh hùng. Bà  con vỗ tay rất to. Chủ tịch huyện Quảng Trạch cũng trao giấy khen và  mỗi người được thưởng 1 triệu đồng. Anh Mai Thanh Luyện lúng túng kể: Hôm mùng 4 Tết ở Quảng Hải, 5 cha con, chú cháu tui đi mô bà  con kéo theo nấy, nhìn ngắm, trầm trồ, gọi bọn tui là  anh hùng.

Thằng Phong con trai tui hửi: Ba ơi, anh hùng là  răng? Tui nói ba cũng nử biết. Hôm đó, bà  con chạy theo 5 người dân đã cứu sống họ, rồi ôm, rồi chèo kéo vử nhà  uống cốc rượu, rồi khóc, rồi nói râm ran khắp xã. Cũng trong ngà y mùng 4 Tết, cánh báo chí và  cán bộ tranh luận nhiửu vử nguyên nhân đắm thuyửn, vử trách nhiệm của các cấp quản lý. Cán bộ quản lý các cấp thì khẳng định đã là m hết trách nhiệm: Nà o là  thuyửn đã được kiểm định, bến bãi đã được cấp phép, phân cấp quản lý đến xã, xã thu tiửn đò thì xã phải có trách nhiệm quản lý, giám sát, bảo vệ; còn cánh phóng viên thì cho rằng, các cấp chính quyửn đúng là  có phân cấp, có công văn chỉ thị, nhưng công tác thanh tra, kiểm tra buông lửng, nương nhẹ...

Rồi sau khi vụ chìm thuyửn xảy ra, Bộ GTVT lại cử­ các đoà n đi kiểm tra bến đò ngang, vẫn là  thói quen "mất bò mới lo là m chuồng" thôi. Kiểm tra mà  chưa đi, tất cả các bến đò ngang đã biết, lại cho thêm phao cứu sinh xuống thuyửn, lại biểu diễn an toà n, chứ thực tế, không bến đò ngang nà o chấp hà nh đúng quy định.

 Tôi chỉ cho một cán bộ thanh tra giao thông Quảng Bình nhìn thấy đống phao cứu sinh trên con phà  Phù Trịch và  nói: Phao cứu sinh mà  buộc dây chằng như thế, ngay lúc nà y tôi cho anh một tiếng đồng hồ xem anh có gỡ ra không. Nếu gặp sự cố trên sông thì ai lấy kịp phao cho người đi phà . Một con phà  vẻn vẹn cũng không quá và i ba chục cái phao.

 Nếu phà  chìm, lại bó tay thôi. Biện pháp quản lý của nước ta nhiửu lắm, văn bản chồng văn bản, chỉ thị cũng vô tận, nhưng điửu cốt yếu số 1 là  ý thức chấp hà nh của cán bộ quản lý và  của chính người tham gia giao thông thì hầu như còn bử ngử. Còn bử ngử là  còn tai nạn. Phê phán nhau nhiửu rồi, lúc nà y là  phải thực hiện ngay một chế tà i thưởng phạt đúng luật và  nghiêm khắc.

 Với cái tội của ông chủ thuyửn là m chết 42 người ở Quảng Bình nà y, cần một bản án nghiêm khắc để răn đe các chủ thuyửn toà n quốc. Có người nói, ông chủ thuyửn đã ra sức ngăn cản, nhưng bà  con vẫn xuống. Аáng ra, chủ thuyửn phải dừng ngay việc chạy thuyửn nếu bà  con cứ cố tình không chấp hà nh.

 Và  Chủ tịch xã Quảng Hải - người được chính quyửn các cấp giao quyửn quản lý - đáng ra phải từ chức ngay lập tức khi vụ tai nạn xảy ra. Chứ không phải như hiện nay, có vẻ như các bác lãnh đạo huyện, tỉnh không muốn nhắc đến hình thức cách chức ông chủ tịch xã nà y. Xoá bử ngay cái lử lối biểu diễn khi có kiểm tra, hình thức mãi như thế, mệt lắm.

Mơ ước của người hùng

Tôi chui và o khoang thuyửn bé tí của vợ chồng người hùng Trần Quang Thắng. Thuyửn anh đang đậu bến Cảnh Hoá - quê vợ. Anh nói, tụi em là m đơn mãi chưa được cấp đất nên cứ phải sống cả nhà  trên thuyửn, cực lắm anh ạ. Nhà  em có 8 anh em thì 2 đứa em hồi nhử rớt sông chết cũng vì cả nhà  sống trên thuyửn thế nà y.

Vợ chồng em mới cưới nhau 2 năm, sinh được thằng cu con. Chúng em đi buôn cá. Ngà y cao thì lãi được năm chục ngà n, còn thì khoảng và i chục ngà n. Nếu có mảnh đất, dựng ngôi nhà  nhử cho vợ con lên bử thì cuộc sống sẽ khá hơn. Anh Thắng treo cái giấy khen vử thà nh tích cứu người trên vách thuyửn.

 Vợ anh Thắng tâm tư: Vợ chồng em mơ ước trả hết nợ anh ạ. Mượn tiửn đóng con thuyửn ni, có 18 triệu mà  trả mãi 4 năm chưa hết, chừ còn hơn 7 triệu nữa, không biết mần răng. Аược mấy triệu tiửn thưởng, em cũng vội và ng mang đi trả nợ hết.

Lao Ä‘á»™ng
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang