Thứ hai, ngày 8 tháng 4 , 2019

Nhóc con

NHN“Có những kỷ niệm chỉ nhẹ như cơn gió, nhưng cũng đủ để khiến người ta giật mình mỗi khi nó bất chợt ùa về”

Thương mến tặng: Hương, Thủy, Huệ và Nhóc con.

“Có những kỷ niệm chỉ nhẹ như cơn gió, nhưng cũng đủ để khiến người ta giật mình mỗi khi nó bất chợt ùa về”

-          Nhóc con tránh đường cho chị.

Một cậu nhóc thập thò ngoài cửa sổ, thái độ lúng túng như ăn vụng quà bị mẹ bắt gặp. Nghe tiếng, cậu ta quay ngoắt lại và chạy biến đi.Tôi vội vàng bê chậu nước đặt lên giá rồi về chỗ ngồi. Hôm nay cô giáo trình bày bài giảng điện tử Các cuộc thi( Competitions) trong chương trình Tiếng Anh lớp 11. Giáo án được chuẩn bị rất công phu, với nhiều hình ảnh minh họa cho các cuộc thi rất sinh động, bên cạnh đó phần giới thiệu từ vựng được sử dụng nhiều kỷ thuật khác nhau… Bằng chất giọng trầm ấm và đầy chất văn của mình, cô dẫn dắt cả lớp đi từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác một cách nhẹ nhàng, trôi chảy. Và bài học kết thúc ngay khi ba tiếng trống gióng giả vang lên mà lũ chúng tôi vẫn còn chút gì luyến tiếc. Như thể chúng tôi là nhân vật chính của cuộc thi này vậy, như thể chính mình bị bứt ra khỏi cuộc chơi khi đang hồi gay cấn…

 Rồi những môn học tiếp lại cuốn tôi đi cho đến khi mấy con nhỏ xóm bà tám vội vàng một cách lén lút đeo khẩu trang để kịp chen chỗ trên xe búy‎t cũng kịp nhắc cho tôi là giờ học sắp kết thúc. Kể cũng lạ, cũng là con gái mà sao nhóm bà tám lại mất nhiều thời gian cho việc đi và về đến vậy. Sáng phải quay trái quay phải dăm ba bận sau khi lôi hết áo nọ với quần kia (ấy là theo như cái Nhàn tiết lộ), phải tô tô trát trát thêm chút hồng hồng lên môi, chưa kể trong giờ học thỉnh thoảng lại lén soi gương. Hôm nào lỡ quên gương thì lấy điện thoại ra soi có khi mượn của đứa kế bên rồi chụm đầu cười hinh hích. Trống chưa đánh đã lại thấy tụi nó vội vội vàng vàng mà cũng rất có kinh nghiệm là đeo khẩu trang xong liền úp mặt xuống bàn làm như chúng nó ngây thơ kiểu vô số tội vậy. Mà rõ ràng như cái Linh, không chỉ một đâu nó luôn đeo đến hai cái khẩu trang lận. Điều này quả là lạ. Mà không lạ sao được đối với một đứa con gái lúc nào cũng quần đùi áo số như tôi. Sáng điện thoại reo ầm lên còn với tay tắt chuông để ngủ tiếp chỉ đến khi nghe âm thanh quen thuộc gọi réo rắt từ tầng dưới: cái Hà đâu đến giờ không xuống ăn sáng đi học à. Mới cuống cuồng lao ầm ầm vào toilet, lại ầm ầm lao xuống cầu thang vơ đến vơ đại mấy sợi mì tôm mà ước chi có con cá vàng nhảy lên ăn giùm như trong quảng cáo. Thì tôi có sá gì ăn sáng đâu, đó là do mẹ tôi cứ ép nên đành vậy. Với lại để xoa dịu tâm lí mẫu hậu hễ hôm nào gặp cái Linh là y như rằng lại so sánh. Nào là con gái nhà người ta da trắng như trứng gà, tóc dài suôn mượt nhìn cứ là thích, nào là đi đứng nhẹ nhàng, nói năng ngọt lịm như đường phèn vậy chứ đâu như cái ngữ nhà mình con gái không ra con gái, con trai không phải con trai. Tóc tai mặt mũi cứ gọi là đơn giản cho dễ sống. Thậm chí chải tóc là một việc được xếp vào hàng xa xỉ. Nhớ có lần mẹ tôi nói nếu là cái lược thì mẹ cũng tủi thân lắm. Chưa kể chiều nào cũng bá vai hót cổ thằng Tèo đi đá banh…Thử hỏi có điên tiết không cơ chứ. Ấy là mẹ cứ quan trọng hóa vấn đề chứ tôi vẫn luôn nằm trong top đầu của lớp đó thôi. Vẫn luôn là một cán bộ đoàn đầy nhiệt tình, năng nổ đó thôi. Vẫn rất nhiều đứa muốn kết bạn với tôi đó thôi… Mà thôi hãy luôn là chính mình, đó là phương châm sống của tôi. Mà đã là phương châm thì tôi tuyệt đối trung thành.

Xì xụp một hồi cũng giải quyết xong tô mì tôm, vác ba lô lên vai và không quên gọi thằng Tèo một tiếng. Chúng tôi lên đường. Hôm nay lại năm tiết dự là không biết có gì vui không đây. 

Lao vào lớp với tốc độ “thuộc bản quyền” tôi đút ba lô vào hộc bàn tình cờ chạm phải cái gì cưng cứng. Tò sờ mò tôi lôi từ hộc bàn ra, quái cái gì đây. Đang đệt mặt ra chưa kịp hiểu mô tê gì thì cái Hằng nhảy xổ vào giật lấy, đọc to: “Hello, what’s your name?”

-         Á (tiếng á phát ra cũng bằng tốc độ vào lớp của tôi) thư hộc bàn chúng mày ơi. Cái Hà có thư hộc bàn nè.

Thế là cả nhóm xúm vào bàn tán:

-         Bí thở oách xà lách nhé. Cái này hay đây, để tớ lo vụ này cho.

Cái Hằng vẫn luôn là đứa đầu têu trong các cuộc vui, phải công nhận nó là nhà kiến thiết giỏi. Nó lấy ra một mẫu giấy và nắn nót- việc này hơi lạ vốn bản tính nó là đứa nhanh nhảu vả lại cũng em em với tôi. Việc nắn nót được nó giải thích:- Tao phải tranh thủ ghi điểm trước, ông bà nói cấm có sai nét chữ nết người mà lị. Tôi liếc vội trong khi nó viết:

-         My name’s Hạnh Chi. What about đằng ấy? ( Mình là Hạnh Chi.Thế đằng ấy tên gì?)

Con nhỏ