Thứ sáu, ngày 2 tháng 1 , 2009

Nhọc nhằn mưa sinh trên đất mử!

NHN(NHN) Trong tiếng máy xúc ầm ầm hối hả, tiếng rơi lộc cộc, khô khốc của than, của đá tiếng máy xay than ken két bụi mù....không khí ngột ngạt đến khó thở, là  hình ảnh của những cuộc đời lấm lem, vất vả vì mưu sinh.

 Những mảnh đời...đội than!

Lần nà y trở lại đất mử, chúng tôi đến thăm chị Thanh - Người có trên 15 năm trong nghử đội than. Mới 4 giử sáng, cả nhà  đã thức dậy, chuẩn bị hà nh trang cho một ngà y lao động. Nồi cơm và  thức ăn trưa được nấu sẵn, gói lại mang theo. Ngoà i trời sương mù dà y đặc, xóm than đã bừng tỉnh với một ngà y náo nhiệt.

Công việc dường như chẳng có lúc nà o dừng, đội lại chiếc nón lụp xụp vừa bị cơn gió hất ra, chị Nguyễn Thị Nhâm (30 tuổi, quê Thái Bình) tâm sự: Tôi đội than đã 7 năm nay. Thời gian đầu công việc cũng suôn sẻ, mỗi ngà y kiếm được dăm bảy chục ngà n. Ngoà i tiửn thuê trọ, sinh hoạt hà ng ngà y, tháng cố gắng tích cóp được 600 ngà n đồng gử­i vử cho gia đình. Gần đây, tiửn trọ tăng, mọi thứ đắt đử, người đội than thuê cũng nhiửu, nên công việc bấp bênh, có khi chẳng đủ ăn.

Chị Thân (quê Hoà ng Hoá, Thanh Hoá) cũng nghẹn ngà o kể: Chồng tôi suốt ngà y cử bạc, rượu chè, mỗi lần say khướt lại hà nh hạ vợ con, có lần bị đánh nằm viện cả tuần. Bế tắc, đà nh bử ra Quảng Ninh đội than. Bây giử, chồng lại mắc bệnh nằm viện, vốn liếng tích góp bao lâu đội nón ra đi. Chỉ mong trời cho chút sức khoẻ kiếm tiửn nuôi con.

Kéo vạt áo lau những giọt nước mắt xen lẫn mồ hôi loang nổ trên khuôn mặt lấm lem than, chị thở dà i: Là  người vợ, người mẹ trong gia đình, bất đắc dĩ tôi mới phải rũ áo ra đi tìm cho mình một lối thoát và  cũng để cải thiện cuộc sống.

Lầm lũi trong công việc (Ảnh: Nông nghiệp)

...Và  những nỗi đau!

Bên núi than sừng sững như muốn nuốt chử­ng tấm thân gầy guộc đang rùng mình vì lạnh, ánh mắt xa xăm, chị Vũ Thị Hiửn (Quanh Hanh “ Cẩm Phả) tâm sự: Gia đình có bốn chị em, bố mất sớm. Thương con, mẹ tôi một đời cặm cụi, bám trụ bên núi than, chắt chiu từng đồng nuôi con. Cuộc sống eo hẹp, cái ăn chưa đủ, nghĩ gì đến chuyện học hà nh. Mấy chị em đửu nghỉ học sớm, kiếm tiửn phụ mẹ. Аứa em út, mới 10 tuổi đã đi ở. Cuộc sống chỉ trông và o gạo chợ nước sông.

Khó khăn mất mát là  vậy, nhưng cái nghiệp đội đá....là m than mưu sinh, lo toan cho gia đình còn là  nỗi đau đeo đẳng cả cuộc đời.

Chị Trần Thị Hồng (Quê Nam Аịnh) chỉ cái chân cụt của chồng chua xót: Trong lúc vừa khoan vừa cho thuốc mìn, chưa kịp tránh thì mìn đã nổ. Một tảng đá to văng thẳng xuống đè dập nát một chân và  nghiến phăng đi chân phải. Khi tỉnh dậy thấy nằm trong viện, nhìn xuống chân không còn là nh lặn mà  oà  khóc.

Dời Cẩm Phả và o lúc trời xế chiửu, những tia nắng yếu ớt hắt lên núi than nham nhở. Trong đầu tôi vẫn còn vang vọng tiếng mìn nổ chát chúa, tiếng lộc cộc than rơi... và  hình ảnh những người phụ nữ quần quật là m việc bên nỗi đau mất mát không bao giử có thể hà n gắn. 

Trần Ánh
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang