Thứ hai, ngày 8 tháng 10 , 2018

Phạm Ngọc San

NHNSinh năm 1944, sống tại Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội Tác phẩm thơ đã xuất bản: Vầng trăng trong mưa - 2002, Hoàng hôn không yên lặng - 2006, Chạng vạng hoa đèn - 2011, Sương đâu chỉ là mờ đục, Sao hôm trên sân thượng - 2015, Khoảng lặng xôn xao - 2018

Phạm Ngọc San

Gọi mùa

Vàng thu chớm trên mắt lá
Mắt ngày mầu nắng đã ươm tơ.
Gió thu se gọi những sắc mơ, reo lá gọi gió về xạc xào vui cùng lá. 
Tiếng ve chiều rơi theo tàn hạ, liêu xiêu oi ả chút cuối mùa.
Sắc hoàng hôn pha khói xanh mờ, lam mái rạ dưới tóc tre xanh bóng. 

"Xuân bất tái lai", xuân lòng mong ngóng.
Thu đã về, ở lại hay đi?
Trong cô tịch miền đêm, thời gian khép mở những gì 
Để tâm tưởng, trải cõi lòng theo bụi hồng 
mùa trần thế. 

Cõi đi về bốn mùa da diết thế 
Sao mùa ơi không ở lại chốn nhân gian.

Một chiếc thu rơi, một ánh sắc vàng.
Một chút nắng dịu dàng đa cảm.
Một chút heo may cho lòng se man mác
Và đường chiều cứ tim tím nét liêu xiêu... 

In lên hoàng hôn một cuống lá thu chiều 
Trong sắc tím lá vàng rơi 
Xoay tròn báo mùa đi - hay đến!


Hoa xương rồng trên cát

Những mảnh xương vụn nát 
Cùng đất và cát 
Lẫn lộn vào nhau.

Chinh chiến qua lâu 
Nỗi đau còn đó. 

Tôi nhớ 
Một thời rực đỏ 
Thời lính trẻ 
Anh, tôi...

Biển cát lung linh hơi nóng ngút trời 
Hoa xương rồng đỏ thắm. 

Có phải không 
Từ nơi xa thẳm 
Anh hiện về đỏ rực không gian. 

Nhắm mắt, tay đưa, nước mắt tuôn tràn 
Cố ôm ấp một bóng hình đồng đội.




 
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang