Thứ hai, ngày 16 tháng 9 , 2019

Phạm Thị Phương Thảo

NHNSinh năm 1959, quê Lào Cai, hiện sống tại Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội; Đã in 10 tập thơ, văn xuôi và từng được mời đi trình diễn thơ Salam tại Cộng hòa Pháp.

Phạm Thị Phương Thảo

Tam Đảo
 
Mây trắng giăng khăn ngập núi
Đường mòn vắt vẻo cong cong
Tam Đảo buồn, mù sương trắng
Rêu phong, ôm nắng vào lòng...
Cây xanh quặn mình thao thiết 
Gió cũ lang thang tóc mây 
Trái tim cất lời da diết
Ước gì người ở chốn đây?
Bất ngờ mưa giăng phố núi
Long lanh giọt nước mắt trời
Người về cầm mưa quên tuổi
Nỗi buồn trong suốt sương rơi...
Tam Đảo bốn mùa hư ảo
Ngàn đời mây trắng vẫn bay
Mùa đi tay mềm lá biếc
Mình ta đếm nhớ từng ngày...
 
Khi dòng chảy không phải là nước…
 
Khi dòng chảy không phải là nước
Lắng nghe tiếng dòng suối 
Hát bài ca của rừng
Rì rào trăm năm mòn kiếp sỏi...
Lắng nghe tiếng dòng sông
Lững lờ giọt phù sa 
Nhịp điệu cát ngàn năm trầm tích...
Lắng nghe tiếng sóng trắng vỗ bờ
Bản trường ca biển khơi trải dài cùng vô tận
Vũ điệu thủy triều vạn năm tan vào nắng gió...
Ta nghe tiếng dòng suối, dòng sông và sóng biển 
Những dòng chảy đang xuyên qua không gian
Ngân vang bài ca của gió, của nắng, của sỏi, của cát 
và của sóng...
Có những mạch ngầm vẫn xuyên qua thời gian
Những tiếp nối luân hồi vô tận của sự sống 
và cái chết
Vẻ đẹp của tàn lụi và bừng nở cùng lấp lánh 
dưới trăng...
Trong sâu thẳm
Dòng chảy không phải là nước
 
 
Sen đã nở trong chiếc bình gốm cũ…
 
Trong chiếc bình gốm cũ
Những búp gió tím hồng 
Sớm nay đã nở
Những cánh môi thơm rất hiền 
Như em...
Hoa đã đến và hoa đã nở
Dẫu biết khi đang nở cũng là lúc đang tàn
Sen vẫn nức nở thơm khi thiền tọa trong bình 
Chiếc bình của chúng sinh...
Chắc hoa biết em buồn
Nên phai nhạt sắc hương...
Chỉ chiếc bình gốm cũ ngồi lặng im là biết
Sen chẳng còn là sen 
Khi thiếu vắng đầm lầy...
Phạm Thị Phương Thảo
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang