Thứ năm, ngày 1 tháng 8 , 2019

Phạm Văn Chờ

NHNBốn mươi năm mới gặp nhau Ngày hội trường năm mở đầu thế kỷ Ai ở lại, ai ra đi? Không phải mỗi chúng ta đều nhớ rõ.

 Phạm Văn Chờ
Ngày hội trường

Bốn mươi năm mới gặp nhau
Ngày hội trường năm mở đầu thế kỷ
Ai ở lại, ai ra đi?
Không phải mỗi chúng ta đều nhớ rõ.

Chỉ có thời gian sáng tỏ
Nỗi lòng những người đây đó không quên
Những người mở trường đầu tiên
Nay ở đâu trên mọi miền đất nước. 

Những người nối sau tiếp bước
Nay xây trường ngàn thước thênh thang
Trước sau vẫn tấm lòng vàng
Gửi về Tiên Lãng mái trường yêu thương.

Bốn mươi năm, nắng quê hương
Sưởi ấm lòng người vấn vương kỷ niệm
Bốn mươi năm, mưa xứ biển
Mặn mòi trong ta dấu hiệu phù sa.

Bốn mươi năm nghề trồng hoa
Hoa nở rộ để đón mùa thi tới
Bốn mươi năm nghề trồng người
Người lớn khôn bay khắp trời Tổ quốc.

Bốn mươi năm ngày tụ hội
Bạn bè. Thầy cô, tiếng nói, tiếng cười
Hội trường Tiên Lãng tình người
Bốn mươi năm ấy một trời đầy hoa…

Cây bàng nhà giáo

Thu vừa tới lá bàng rơi lả tả 
Khắp sân trường gió thổi lá bay bay
Cô lao công nhát chổi đưa vội vã 
Để sân trường sạch đẹp ngày ngày.

Đông đã qua cây bàng chưa nhú lá 
Thân khẳng khiu trơ trụi nhánh xương khô 
Thế mới biết sức cây bàng kỳ lạ 
Vắt nhựa lòng nuôi mình suốt mùa khô.

Khi cánh én về mưa xuân rắc hạt 
Cây bàng bừng lên sức mạnh vô biên
Chưa đầy tháng lá xanh đơm bát ngát
Cả sân trường bàng giao tán tựa hàng hiên.

Cây bàng thân thương năm tháng trước sân trường 
Sống cần mẫn như cuộc đời người dạy học 
Cống hiến sức mình cho tuổi trẻ quê hương
Mấy ai hiểu nghề giáo viên khó nhọc.

Nhớ cây bàng nhớ mái trường nhà giáo 
Một chút bâng khuâng xao xuyến trong ta 
Ai biết được những khi trời giông bão 
Thân phận bàng tránh sao khỏi xót xa.

Thương cây bàng - yêu nghề giáo có lời ca…

Em nghe không mùa thi

Mênh mang, mênh mang một chiều
Mênh mang, mênh mang đầy trời 
Xào xạc mùa về ngõ vắng 
Ngọt ngào, ngọt ngào sắc nắng
Dịu dàng, dịu dàng mùa thu…

Xa xăm, xa xăm một chiều
Thu sang, thu sang một chiều
Để lòng vẽ đầy nỗi nhớ 
Để chiều vẽ đầy nỗi nhớ
Để lòng vẽ đầy bâng khuâng…

Nỗi nhớ trong sắc lá vàng bay
Nỗi nhớ trong sắc nắng chiều nay 
Thu về nhắc nhở kỷ niệm mãi khôn nguôi
Thu về như nhắc nhở từng ngày bên nhau ấy.

Nỗi nhớ trong sắc tím trời xanh 
Nỗi nhớ trong sắc tím chiều xanh
Em có quên đêm nào mà thu về nhắc mãi 
Em có quên đâu nào mà lá vàng mê mải…
Phạm Văn Chờ
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang