Thứ bảy, ngày 23 tháng 3 , 2019

Rạm vùi than hồng - một món ngon dân dã

NHNTrời mùa đông xám xịt, gió bấc hun hút thổi bạc cả những ngọn cỏ trên bãi sông đầy sú vẹt. Tôi lựa bước trên những lối mòn nhỏ ven đầm. Mặt nước được san lấp thu hẹp dần.

Rạm vùi than hồng   - một món ngon dân dã
 
Công việc hút cát san lấp sắp kết thúc. Tôi ngồi xuống cạnh cậu bạn đang lui cui trong cái lều nhỏ sát mép sông. Một cảm giác ấm áp lan tỏa thật dễ chịu. Một cái bếp lửa nhỏ chỉ còn lại những đám than hoa đỏ rực và đống tro hồng. Cạnh đó có vài chiếc cần câu cắm sát bên mép nước. Bạn tôi đưa cho tôi một cái chén nhỏ, thổi một chút cho bay hết những bụi tro bám xung quanh miệng rồi rút chiếc bi đông rót vào chén.

Rượu tràn đầy sóng sánh, quẩn quanh trong lều mùi thơm cay ấm của rượu gạo. Tôi nhấc chén lên thì anh bạn ra dấu ngăn lại và từ từ cầm một chiếc que cời nhỏ, gạt từ từ rồi lôi ra một con rạm trôi to chắc vàng vừa được vùi kín trong đống tro hồng. Mùi thơm khen khét của lớp vỏ ngoài cháy xém. Từ từ chậm rãi rồi lại một con nữa được lôi ra. Lấy con dao bên cạnh, trở ngược sống dao, gõ vào giữa lớp mai vàng ruộm, lớp vỏ ngoài vỡ được tách bỏ lộ ra một vầng gạch đỏ như son, thơm lừng. Anh bạn tôi trở dao gọt hai cạnh diềm mai, bóc bớt thêm một chút mai nữa và đưa cho tôi. Một tay kéo cái bát gốm đựng muối ớt và lấm chấm những vụn tiêu sọ đập dập.

Tôi cầm con rạm nóng ngắm nghía, con rạm giờ là màu vàng xem xém được phủ lên bằng vầng gạch đỏ au... Cái nhìn lạ lẫm và háo hức của một người lần đầu tiên được thưởng thức món ẩm thực dân dã này. Nuốt khan ực một cái, đưa con rạm lên cắn giữa mai. Con rạm gần đứt đôi, tôi bửa đôi con rạm, vặt hết những chân nhỏ chỉ để lại hai cái gọng.

Dưới lớp gạch vàng óng những giọt mỡ thơm lừng chảy thấm ướt lớp thịt trắng hãy còn bốc khói. Chấm vào bát muối ớt thơm mùi tiêu sọ óng ánh những giọt mỡ vàng gạch rạm, tôi từ từ thưởng thức món rạm nướng tro hồng một cách trịnh trọng như đang dự bữa tiệc cấp nguyên thủ. Tợp một hớp rượu quê tôi tận hưởng cái sự rạo rực ấm áp từ từ lan tỏa thấm dần dần…  

Men rượu quê cay ngọt nồng ấm lúc này chắc không thua kém những chai rượu whisky lâu năm. Vị ngọt đậm của đồ biển nướng pha chút ngầy ngậy bùi bùi thơm của mảng gạch rạm chắc nịch, béo béo quả không giống bất cứ thứ gì tôi đã từng thưởng thức. Tiếng lạo xạo giòn tan của hai chiếc càng và chút mai còn sót lại càng làm tăng thêm cảm giác hấp dẫn của món rạm vùi tro hồng... cắn một miếng xả nhỏ cùng càng rạm giòn tan, tôi từ từ nhai thưởng thức...

Bên cạnh, bạn tôi khà một cái sau khi làm một hơi cuối cùng. Với tay nhấc từng chiếc cần câu lên, lủng lẳng bên dưới là mấy chú rạm trôi vàng chắc nịch. Người ta bảo rằng rạm trôi chỉ có vào ngày rằm và mồng một hàng tháng. Những con rạm chắc to bằng miệng chén tống chỉ có ở vùng nước lợ kỳ con nước lên... Nó thường được những bà nội trợ chọn lựa mua về làm món rạm om lá lốt hoặc nấu canh.

Nồi canh rạm ngon hơn canh cua vì rạm to hơn, nhiều thịt hơn cua đồng và cho lớp gạch màu vàng óng ánh. Mồi câu chúng thường là những con ốc nhồi đập dập. Với tay gỡ hai con rạm đang bám chặt vào con ốc mồi, từ từ khoắng sạch lớp rong rêu bám trên thân con rạm. Bạn tôi bóc lớp yếm dưới bụng, dùng dao nạy bỏ lớp vỏ ở miệng, rửa sạch lần nữa và ném chúng vào bếp rồi lấy que cời vùi một lớp tro hồng lên trên. Lại lôi những con đã chín thơm lừng ra và tiếp tục bữa liên hoan dân dã.

Ngoài kia gió mạnh, trời bắt đầu về chiều, sẫm dần... Trong chiếc lều nhỏ bé bên mép sông ấm nồng lên ánh lửa hồng, mùi rượu gạo và mùi rạm nướng... 
 
Đỗ Nam
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang