Thứ bảy, ngày 19 tháng 10 , 2019

Tế Hanh

NHNLàng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nửa ngày sông Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…

 Tế Hanh

Quê hương
Chim bay dọc biển đem tin cá
 
Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…
 
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
Nhờ ơn trời, biển lặng cá đầy ghe,
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
 
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm;
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ
 
Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá.
 
Lời con đường quê
 
Tôi, con đường quê nhỏ chạy lang thang
Kéo nỗi buồn không dạo khắp làng
Đến cuối thôn kia hơi cỏ vướng
Hương đồng quyến rũ hát lên vang.
 
Từ đấy mình tôi cỏ mọc đầy
Dọc lòng hoa dại ngát hương lây;
Tôi ôm đám lúa, quanh nương sắn
Bao cái ao rêu nước đục lầy
 
Những buổi mai tươi nắng chói xa
Hồn tôi lóng lánh ánh dương sa;
Những chiều êm ả tôi thư thái
Như kẻ nông phu trở lại nhà.
 
Tôi đă từng đau với nắng hè:
Thịt da rạn nứt bởi khô se;
Đã từng điêu đứng khi mưa lụt:
Tôi lở, thân tan rã bốn bề.
 
Chia sẻ cùng người nỗi ấm no
Khi mùa màng được, nỗi buồn lo
Khi mùa màng mất. Tôi vui cả
Với những tình quê buổi hẹn hò
 
Tôi sống mê man tránh tẻ buồn
Miệt mài, hể hả, đắm say luôn
Tôi thâu tê tái trong da thịt
Hương đất, hương đồng chẳng ngớt tuôn...
 
Hoa báo mưa
 
Gặp em, câu cuối cùng chưa nói
Buổi sớm qua rồi, sắp hết trưa
Góc sân, ánh nắng như lưu luyến
Dừng lại trên chùm hoa báo mưa.
 
Những ngày nghỉ học
Tặng Nguyễn Văn Bổng
 
Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi đến những ga
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa
 
Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
Ngàn đời không đủ sức đi mau
Có chi vương víu trong hơi máy
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau
 
Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề;
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê;
Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ;
Lòng của người đi réo kẻ về
 
Kẻ về không nói bước vương vương...
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương
 
Phượng
 
Lưu ly chất ngọc đọng màu bông
Cánh rực hừng theo trận gió nồng
Ơi phượng! ngươi là cây đuốc sáng
Đất đầy tin tưởng vọng lên không.
 
Đốt cháy bao la sánh mặt trời,
Linh hồn mùa hạ hiện thân ơi!
Đời người kết tụ bao nhiêu nắng?
Trưa chói chang cao, lửa rạng ngời
 
Phung phí tình yêu quá mực thường
Sống thời hoàng tử, chết quân vương
Nguy nga cây nở bừng son thấm
Lộng lẫy hoa rơi sắc ngợp đường.
 
Ta đứng trên cao gió lộng bày
Ngọn đèn tâm tưởng đảo điên lay,
Cầu ngươi hỡi Phượng tươi như máu
Dâng sáng linh hồn cánh dợn bay
 
Cái nhìn
Tặng Nguyễn Thành Long
 
Mắt anh không được như xưa
Nhìn đêm bỡ ngỡ, nhìn trưa bàng hoàng
Nhìn mai như thể xuân sang
Nhìn chiều như thể thu choàng cỏ cây
 
Anh nhìn em cũng đổi thay
Cái môi hơi mím, cái mày hơi cong
Mắt em ngày trước hồ trong
Anh nhìn đôi lúc ngỡ vòng sương rơi
 
Nói sao hết được em ơi!
Anh không thể bắt cuộc đời đứng yên
Em không thể mãi là em
Dẫu anh còn mãi cái nhìn ngày xưa.
 
Chiêm bao
 
Chiêm bao bừng tỉnh giấc
Biết là em đã xa
Trên tường một tia sáng
Biết là đêm đã qua.
 
Ban ngày công tác bận
Ban đêm dành nhớ em.
Ban ngày ở miền Bắc
Ở miền Nam ban đêm
 
Dầu anh đâu, em đâu
Hai ta vẫn gần nhau
Giấc chiêm bao đêm trước
Soi sáng cả ngày sau
 
Nhớ con sông quê hương
 
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre.
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè,
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng.
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ,
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ,
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
 
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông.
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng,
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng;
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông;
 
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc,
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng "miền Nam"
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng,
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc;
Tôi nhớ cả những người không quen biết...
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy:
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy, lòng tôi như suối tưới.
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không gành thác nào ngăn cản được.
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước.
Tôi sẽ về sông nước của quê hương.
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
 
Bé hát dưới trăng
 
Tràn qua cửa sổ trăng vào
Nhìn trăng bé hát nghêu ngao một mình
Bắt đầu: Bác Hồ Chí Minh
Tưởng như đôi má trăng thanh ửng hồng
Tiếp theo: bé bé bằng bông
Trăng ôm lấy bé, trăng bồng lên cao
Tiếp theo: Thằng Mỹ… ra vào
Ngoài sân gió thổi rì rào qua cây…
 
Chị theo các bạn nhảy dây
Bỏ quên em bé trăng quây giữa nhà
Bé nằm nhớ mẹ phương xa.
Trăng thương nghiêng xuống mặt hoa gần gần
 
Bốn bề bát ngát trăng ngân
Câu ca dân tộc nghìn năm lại về
Tâm hồn thơ dại đê mê
Đất trời đưa võng tràn trề trăng thu
Bi bô hát chẳng đuôi đầu
Lim dim đôi mắt, tự ru lấy mình
 
Bé nằm ngửa mặt tròn xinh
Ngủ trong tiếng hát của mình dưới trăng
....................................................................................................
Thơ tuyển rút từ tập “Tuyển tập Tế Hanh”, NXB Văn học 1987
Tế Hanh
code
Gửi

Tags Tế Hanh

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang