Thứ sáu, ngày 15 tháng 1 , 2021

Tình đầu thuở ấy

NHN

 Tình đầu thuở ấy
Minh họa của Vũ Khánh

Lần này tôi trở lại Hà Nội với một ý nguyện tìm lại cho được cô bạn gái đã xa cách 15 năm. Tuy ngần ấy năm cách trở, nhưng thỉnh thoảng tôi lại ngóng về phương Bắc với nỗi nhớ bâng khuâng một đôi mắt long lanh và hiền dịu của Hạnh.

Tình yêu đầu tiên bao giờ cũng đẹp nhất, người ta nói vậy mà tôi cũng thấy thế. Nhưng thực tình tôi với Hạnh chẳng hề có chuyện hai người yêu nhau mà chỉ có tôi yêu Hạnh, một tình yêu đơn phương, lẻ loi. Đó là tình yêu đầu tiên của tôi. Tôi ấp ủ một niềm mong ước nho nhỏ là được trò chuyện, tâm sự và có dịp được ngắm gương mặt xinh xắn cùng đôi môi hồng luôn nhoẻn cười của Hạnh. Ngày ấy, Hạnh vừa tròn mười tám tuổi nhưng vẫn còn lưu giữ vẻ hồn nhiên nhí nhảnh của tuổi học trò. Còn tôi, nhiều lúc bất chợt gặp Hạnh là lại như mất hồn, cứ đứng ngớ ra chẳng biết bắt đầu câu chuyện thế nào. Có lần tôi ấp úng mãi không nhớ được những câu mình đã chuẩn bị sẵn để nói với Hạnh. Hai tai nóng rực khi nhìn thấy Hạnh đang chăm chú nghe và chờ xem tôi định nói gì khiến tôi càng lú lẫn rồi bất chợt bâng quơ:

- Trời nóng ghê, Hạnh nhỉ?

Thế là Hạnh ôm mặt mà cười rũ. Tôi chỉ biết hì… hì… theo. Nhưng ngay lúc đó, Hạnh gỡ thế bí cho tôi:

- Thảo nào em thấy tai anh như bị đốt cháy lên kìa. Trời sao nóng thế.

Nghe vậy mà thấy như có một luồng gió mát ào tới làm tôi bình tĩnh lại. Hạnh mỉm cười hỏi:

- Nghe nói anh xung phong đi bộ đội đấy à, còn thời chiến nữa đâu mà hăng hái thế?

Tôi như được cởi tấm lòng bèn tâm sự:

- Trước khi lên đường, anh muốn nói với em một câu chuyện.

Tôi và Hạnh chầm chậm đi dọc con đường nhỏ từ trường về khu ký túc xá. Hạnh học sau tôi ba khóa. Tôi ở quê lên, còn Hạnh là người Hà Nội nên ở ngoại trú. Bạn bè cùng phòng đều biết tôi mê Hạnh. Chúng nó trêu chọc tôi suốt. Có đứa còn răn đe "đũa mốc mà chòi mâm son, đừng có mà mơ hão". 

Hạnh nhoẻn cười:

- Xin anh để dành câu chuyện ấy vào dịp khác. Hôm nay các bạn cùng lớp đã liên hoan chia tay anh chưa?

Về đến ký túc xá lúc nào không hay. Khi nghe thấy tiếng vỗ tay của mấy bạn trên tầng tư, tôi mới giật mình dừng chân và rụt rè nói với Hạnh:

- Lên phòng bọn anh chơi đi! Chúng nó hay nhắc đến em đấy.

Hạnh im lặng một lát, rồi ngước mắt nhìn tôi và nhẹ nhàng nói:

- Em xin gửi lời cảm ơn các anh. Ngày mai em sẽ cùng các bạn tiễn anh lên đường.

Tôi ấp úng:

- Em…!

Hạnh bất ngờ nhìn tôi với ánh mắt đầy thiện cảm, chẳng nói một lời chỉ gật đầu chào rồi quay đi.

 Thế là tôi lên đường với cặp mắt to đen và ngời ngợi ánh sáng ấy…

Tôi tự an ủi chỉ vài năm sau, hy vọng có ngày trở về sẽ gặp lại Hạnh. Lúc ấy tôi sẽ cứng cỏi hơn, mạnh mẽ hơn và lẽ dĩ nhiên sẽ chẳng còn rụt rè nữa. Và tôi nghĩ rằng, ngày gặp lại tôi sẽ đủ can đảm mà ôm chầm lấy Hạnh và hôn lên đôi mắt bồ câu đáng yêu ấy.

***
Nhưng thật run rủi, sau khi xuất ngũ tôi lại được chuyển học nốt mấy năm trong Đại học Quân sự ở phía Nam. Sau đó, tôi lại làm việc tại một đơn vị kỹ thuật quân đội ở một tỉnh lẻ gần biên giới Việt - Lào. Công việc bận liên miên theo năm tháng, nhưng vào những lúc thư thả hoặc những đêm mất ngủ tôi đều nhớ về mối tình đầu đơn phương ngày nào. Đôi mắt bồ câu và nụ cười tươi như hoa của Hạnh chẳng hề phai mờ theo thời gian. Mặc dù trong những năm đầu nhập ngũ, tôi đều viết thư cho Hạnh, nhưng chẳng khi nào được phúc đáp. Tôi ngỡ tưởng tình cảm của cả hai chưa có gì sâu sắc nên mọi chuyện sẽ qua đi. Nhưng có ngờ đâu, nỗi nhớ nhiều lúc vẫn ám ảnh tôi. Và tôi ước khi nào có dịp trở ra Hà Nội sẽ nhất quyết phải tìm gặp lại Hạnh. Để làm gì không biết nữa. Dù chỉ để ngắm lại đôi mắt ấy…

***
Vậy là thời cơ ấy đã đến, tôi được cử ra Hà Nội báo cáo công trình khoa học và kết hợp giai đoạn bảo vệ luận án tiến sĩ. Thấm thoắt đã mười lăm năm, tôi thấy mình bồn chồn khó tả khi bước chân trên con đường quay lại mái trường xưa.

Tôi biết chắc chắn là Hạnh đã lấy chồng và sinh con bởi ngần ấy năm rồi còn gì. Tính đến bây giờ Hạnh đã ngoài ba mươi tuổi, chắc sẽ khác lạ hẳn so với trước. Nhưng trong tâm hồn tôi luôn luôn nhớ tới một cô bé Hạnh ngày nào. Với tôi, Hạnh vẫn luôn là một cô gái mười tám tuổi. Đôi mắt em vẫn to đen như thế và nụ cười vẫn tươi xinh như chẳng thể nào khác được. Nghĩ vậy, tôi mạnh dạn bước tới phòng giáo dục để hỏi tin tức và địa chỉ của gia đình Hạnh.

 ***
Tôi lẩn thẩn chuẩn bị cái gì cũng hai thứ. Quà cho mẹ và cho con. Cái khăn, cặp tóc và lẽ dĩ nhiên một gói ô mai. Tôi khấp khởi đi trên đường Hà Nội vừa lạ vừa quen. Nhất là sau mười lăm năm xa cách, tôi thấy Hà Nội đổi thay quá lớn. Đường phố rộng ra, nhà cửa cao đẹp. Tôi ngập ngừng hỏi một anh chàng xe ôm con đường về phố Hàng Bè, rồi nhờ chở đi.

Đường đi ngoằn ngoèo mãi mới tới nơi. Thì ra đây là một phố chợ. Người buôn bán qua lại thật nhộn nhịp. Tiếng cười, tiếng nói xôn xao khắp phố. Trong lòng tôi rạo rực một niềm vui khó tả. Tôi hồi hộp rẽ vào một ngách nhỏ, rồi bước tới ngôi nhà có cánh cửa màu xanh và bấm chuông.

- Ai đấy?

Một giọng nói của người già xởi lởi vọng ra. Tôi vội đáp:

- Dạ, cháu ạ!

- Nào xem cháu nào đây.

Một bà già mở cửa và chăm chú nhìn tôi:

- Anh là…

- Dạ, cho cháu hỏi đây có phải nhà chị Hạnh không ạ?

- Đúng đấy! Nhưng bây giờ mẹ con cô ấy xuống ở dưới Thanh Trì rồi. Hạnh nó dạy học ở dưới đó mà. Chắc cháu lâu không gặp?

- Vâng! Cháu là bạn học cũ của Hạnh ở trường sư phạm đấy ạ.

Bà cụ vội mời tôi vào nhà rồi ghi địa chỉ và số điện thoại của Hạnh đưa cho tôi. Nhưng gương mặt bà bỗng trở nên buồn bã. Bà nói:

- Đời nó chẳng vui gì. Khi gặp anh lựa lời mà nói chuyện kẻo em nó buồn.

Tôi lúng túng chào bà cụ, rồi quay ra.

***
Anh xe ôm tận tình giúp tôi tìm đến tận nhà của Hạnh ở phố huyện. Tôi ngồi chờ ở một quán nước gần đó. Có lẽ buổi sáng cả hai mẹ con cùng đến trường. Bác chủ quán nước đon đả hỏi:

- Chú bộ đội đến nhà ai đó?

- Dạ, cháu đợi cô giáo Hạnh.

Nói rồi, tôi chỉ tay về ngôi nhà ở bên kia đường.

- Ô thế chú là…?

- Cháu là bạn học cũ từ ngày xưa, bác ạ.

- Thế mà tôi cứ tưởng chú là bạn của chồng cô ấy!

Tôi giật mình hỏi:

- Vậy bây giờ chồng cô ấy ở đây ạ?

Bác chủ quán kể:

- Thật tội cho cô giáo Hạnh. Cách đây dăm năm chỉ vì bảo vệ học trò của mình mà bị bọn người xấu rạch mặt, suýt nữa thì mù mắt.

Tôi rùng mình và thấy đau nhói trong tim.

Bác chủ quán bùi ngùi kể tiếp:

- Cô ấy rõ là đẹp, còn tốt nết nữa. Cả phố, cả trường ai cũng quý trọng. Ấy thế mà chuyện vừa xảy ra, anh chồng đã vội bỏ đi không hề đoái hoài nữa.

Tôi bàng hoàng và thấy miệng khô đắng. Chén nước trên tay sóng sánh tràn cả ra ngoài. Tôi trấn tĩnh hỏi:

- Chuyện xảy ra như thế nào ạ?

- Ôi, cả huyện này ai cũng nói cô Hạnh là một mình chống lại "maphia" đấy! Chẳng là, một số học trò trong trường huyện nghiện hút hít, trong đó có một học sinh của lớp cô giáo Hạnh nghiện nặng lắm. Gia đình học sinh ấy không làm sao mà dạy bảo nổi, càng ngày nó càng sinh hư. Nhà trường kết hợp với gia đình dùng đủ biện pháp mà mấy đứa ấy nó có chừa đâu. Nào ăn cắp, cướp giật thậm chí còn có đứa giết người cướp của đã bị bắt đi tù rồi đó.

Chẳng ai dám liều như cô giáo Hạnh này cơ. Ai lại dám đứng ra bảo lãnh và kèm cặp thằng bé ấy. Cô theo sát nó từng bước từ nhà đến trường rồi lại từ trường về đến nhà. Đến tối cô Hạnh lại còn đến kèm cặp cho nó học hành tử tế. Ấy thế rồi…

Bác chủ quán trầm giọng lại thì thào:

- Bọn trùm ma túy ở đây bắn tin đe dọa cô Hạnh, nếu cô còn tiếp tục án ngữ con nghiện của chúng. Bởi anh biết không, cô Hạnh là người mạnh dạn làm việc này để làm gương cho các gia đình khác. Đồng thời hễ có động tĩnh gì cô báo công an hỗ trợ, nên bọn chúng tức lắm.

Nói đến đây bác chủ quán nhìn trước ngó sau, rồi thì thào tiếp:

- Bọn chúng ngầm đe dọa cô Hạnh nhiều lần rồi mà không được. Thế là chúng ra tay.

Nghe đến đây tôi tức khí đấm tay xuống bàn nước làm đổ tung tóe mọi thứ. Bác chủ quán giật bắn mình nhìn tôi rồi vội xua tay:

- Ấy! Cứ coi là tôi chưa nói gì đâu nhé.

Tôi đứng dậy đi đi lại lại, bồn chồn như lửa đốt trong lòng. Lát sau trấn tĩnh lại, bác chủ quán cũng đứng lên bước lại gần tôi nói:

- Nhưng nói để anh khỏi lo, sau cái vụ đó bọn chúng đã bị bắt đi tù hết rồi.

Bất chợt bác chỉ cho tôi:

- Mẹ con cô giáo Hạnh về rồi kia kìa.

Tôi đi như người mất trọng lượng vậy. Hạnh kia ư? Tôi bước tới trước mặt mẹ con Hạnh lúc nào không biết nữa. Hạnh bỏ kính râm ra nheo mắt nhìn tôi. Còn bé gái ngơ ngác hết nhìn tôi rồi nhìn Hạnh. Tôi trở nên lóng ngóng đúng như cách đây mười lăm năm khi mới gặp Hạnh. Đôi mắt to đẹp ngày ấy đâu rồi? Tôi sững người một lúc, rồi mới trấn tĩnh hỏi:

- Hạnh có nhớ tôi là ai không?

Nhìn tôi một lúc lâu, Hạnh lại nheo đôi mắt thương tật, rồi ngập ngừng nói:

- Anh… Chiến phải không?

Không đợi tôi trả lời, Hạnh reo lên:

- Đúng rồi, anh Chiến! Vẫn bộ đội à?

- Chứ sao!

Tôi cười rồi chạy lại đưa gói quà cho bé gái:

- Bác là bạn học của mẹ con đó.

 ***
Tôi theo mẹ con Hạnh vào nhà. Nhìn thấy tấm hình của Hạnh chụp cùng với lớp học, tôi bồi hồi bước tới. Hạnh đứng ở phía sau, gương mặt ló ra tươi rói như một bông hoa vừa chớm nở. Đôi mắt bồ câu ngơ ngác vẫn còn đó long lanh như đang nhìn tôi. Hạnh bước tới gần nhìn tấm ảnh, rồi thở dài.

Bất chợt tôi quay lại ôm lấy Hạnh. Quả là liều lĩnh, nhưng tôi không kìm giữ nổi tình cảm của mình. Hạnh rụt rè gỡ bàn tay của tôi:

- Thật muộn màng. Em chẳng còn gì nữa.

Tôi kéo Hạnh trở lại trong vòng tay của mình và nói:

- Anh biết hết mọi chuyện rồi. Em dũng cảm lắm. Với anh, em vẫn như ngày xưa. Vẫn như cách đây mười lăm năm và có lẽ mãi mãi anh chẳng thể nào quên.

Còn bé gái đứng ngây ra nhìn chúng tôi và bất ngờ đưa lên miệng một quả ô mai, rồi chúm miệng, nhăn mặt cười. 
Vương Tâm
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang