Thứ năm, ngày 16 tháng 5 , 2019

Tô Thi Vân

NHNSinh năm 1948, quê ở Thanh Oai, Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Đã in 7 tập thơ và được trao một số giải thưởng thơ của báo Văn nghệ, Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam.

  Tô Thi Vân
Chiều bên mẹ

Mẹ ngồi chõng tre nhìn theo chiều
Bóng mẹ trùm lên chiếc bị cói và hộp kim chỉ
Trong tay mẹ chiếc áo vá dở
Trong tay mẹ chiếc kim nắng vàng
Chiều sán gần đến mẹ
Xòe những dải quạt xanh
Mây trắng, mây vàng phơi phới rủ nhau qua chùa
Thầm thì...
Chiều nói gì với mẹ?
 
Mây  trắng
Những cánh hạc vút bồng - lai
Bồng - lai thêu vẽ
Ai đang gọi mẹ?
Mẹ không ngước lên trời
 
Mẹ ơi!
Năm tháng như nước qua cầu không trở lại
Mê mải
Con mò trăng rơi
Sực tỉnh mẹ ngồi
Chiều đến
hoàng hôn ngỏ lời
Mẹ ơi!
Chiếc bị đựng mụn vá và hộp kim chỉ bao năm rồi bên mẹ
Những tấm áo những mảnh đời cháu con nhói lòng mẹ
Những đứa cháu riú rít đòi sâu kim
Chiều lắng nghe
Dường như chiều quên...
 

Bữa cơm trên đồng

Dọn cơm trên bãi cỏ xanh
Mình ngồi trên cỏ, cỏ thành chiếu thôi
Tán cây sàng giọt mưa rơi
Bàn chân khỏa vội còn đôi vệt bùn
 
bàn tay em đảo âu cơm
bàn tay đón nắng sớm hôm giữa đồng
bàn tay vãi giống hừng đông
bàn tay cầm mảnh trăng cong mùa về
tay nghiêng đồng úng đêm hè
tay tê gió bấc dải se mặt đồng
ai hay hạt gạo trắng trong
vo tròn mưa nắng trong lòng người ơi!
Gian nan đâu chỉ bằng lời
Đau sao nắng nẻ tháng mười tay em
Quả cà trắng, ngọn rau mềm
Buông tay quốc lại tay liềm em mang
 
Việc đồng nắng táp mưa chan
Yêu chồng em vẫn ríu ran tiếng cười
“Kìa anh, cơm sới ra rồi”
Đồng xanh cũng ngọt câu mời của em.
 
Tô Thi Vân
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang