Thứ năm, ngày 29 tháng 8 , 2019

Trịnh Công Lộc

NHNSinh năm 1952, hiện sống tại Hà Nội, nguyên Phó Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Quảng Ninh, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Đã xuất bản 3 tập thơ và được trao tặng nhiều giải thưởng văn học.

 Trịnh Công Lộc

Lán lá Bác ở đây

Giữa thăm thẳm đại ngàn
Núi cũng thành chấm nhỏ
Nhà sàn, qua bậc cửa
Vươn vai chạm mây trời

Chỉ một tiếng động khẽ
Sương cũng rào rào rơi
Nắng lên, trời trong vắt
Thả ngọc xuống tay người

Nơi bốn bề sương gió
Nhà - lán lá đơn sơ 
Vẳng tiếng nai chạm núi
Cỏ xanh lên bất ngờ

Qua muôn đường muôn nẻo
Bác đã về nơi đây
Tỉn Keo, góc lán nhỏ*
Gió đưa vào hương cây.
..................................................
* Lán Tỉn Keo, nơi Bác Hồ ở năm 1947 
tại ATK - Định Hóa - Thái Nguyên.

Như mới có mùa thu

Mấy mươi năm vẫn một Ba Đình
Hàng cây ấy vòm xanh cao mát
Như là gió cũng reo cũng hát
Rộn ràng lên với sắc mùa thu
Và đêm đêm ẩn hiện Cổ Ngư
Thấp thoáng trăng soi mắt biếc
Hoa sương nở khung trời dát bạc
Nhè nhẹ lay dào dạt bên thềm
Mấy mươi năm, mỗi lần trở lại
Vẫn lắng về giây phút thiêng liêng
Vang tiếng Bác: Tuyên ngôn Độc lập
Xóa hẳn đi nô lệ, xích xiềng
Khoảnh khắc ấy như  mùa thu mới có
Bác còn đây, triệu triệu bên Người
Có phải đấy, đài sen - chùa Một Cột
Hình trái tim nhụy nắng vàng tươi!

Đỉnh núi
                          
Núi tiếp núi trập trùng vi vút                      
Vời vợi xa, sương gió về đâu
Dốc thẳng đứng, yên cương lưng ngựa
Gió cuộn bay vun vút ngàn sâu…

Đất là núi 
                  là sông 
                               là biển
Núi ngất cao, sông biển rộng dài
Sông với biển giăng thành như núi
Giữ bình yên bờ cõi đất đai!

Mỗi tấc đất,
                  đã bao nhiêu máu
Thắm lên từng vách núi, ngọn cây
Mỗi đỉnh núi,
                    một bàn thờ Tổ quốc
Ngát linh hương nghi ngút trời mây!
Trịnh Công Lộc
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang