Thứ tư, ngày 4 tháng 11 , 2020

Tuyết Lan

NHNSinh năm 1995, hiện sống và viết tại TP. Hồ Chí Minh. Giải thưởng Văn học Sài Gòn 2020 (Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh). Có thơ đăng trên các báo văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, Bà Rịa, Tiền Giang, Bình Dương…

Tuyết Lan

Mùa xa quê

Con đến Sài Gòn những ngày vừa chớm mùa qua
Gửi lại những nỗi nhớ rơm rạ bồi hồi 
Con đi xây ước mơ theo mây, đồi phố thị xa xôi 
Ôm ấp những nỗi vắng nhà, thiếu quê

Tầng mây nơi này cao vút, hanh hao, lạ lẫm 
Chiếc lá chỗ này xanh xám những bâng khuâng  
Cơn mưa đầu tiên nơi này lần lựa 
Hôn tóc nâu những vệt rát thưa vời

Xập xình những âm thanh huyên náo 
Màu đường nhòe nhoẹt bước chân lơ đãng con đường 
Bông hoa rụng theo ngọn gió bướng ương 
Đêm trằn trọc, mùa lưng đầy mắt thơ

Xa quê những ngày lá đổ
Chưa tìm được gì mà thấy toang toác nhớ nhung 
Chưa kịp thấy đã mơ màng sương vướng 
Thời gian đổi mùa, mình có phải đổi những niềm riêng? 

Nửa chừng em

Thành thị có chán chê những ngón chân em 
còn bùn non ôm ấp 
Đến bàn tay chạm gạch vôi đã trổ đầy vết chai 
Cái xuân xanh em đượm ngộ nghễ trái ngay 
Về chưa những buổi ngày đơn sơ 
Về chưa sợi tóc còn hoang tơ 

Miền quê xưa có trách hờn em đã nhuộm nhầy mưa, gió 
Những cây dừa cau có 
Đôi mắt em về trong xanh mướt cánh đồng 
Đôi mắt em vẫn ngân ngấn đòng đòng 
Nằm im nghe đê mỏi 

Em đi giữa phố thị mang đầy hương cỏ cây quê 
Có mùi đậm đà của hoa cà, hoa chuối, cây khế tiễn đưa 
Em về với lại xa xưa cánh cò
Trong môi vẫn hát tiếng hò thủy chung 

Đường nào đã gấp mông lung
Em về trên những nửa chừng đớn đau...
 
Mùa nhớ

Lại nhớ rồi những sợi nắng ngàn giòn giã mắt người thương 
Đôi mắt đen còn lưu giữ những dải dặm trường xa xôi 
Phố qua mùa nhớ, phố đơn côi 
Em qua nỗi nhớ, bồi hồi niềm xưa 

Lại ngồi gom những áng mây chiều vàng vọt 
dấu chân qua
Bàn tay lùa bởi gió mùa xanh xao gạn
Chiếc lá rơi cho đôi vai gầy hao run rẩy những 
nhịp điệu lỡ làng
Em hỏi mùa còn thương nhớ cơn mơ 

Mùa này nhớ những người qua đường, bỏ lại sỏi đá 
lơ ngơ 
Giọt sương vuốt ve mình trong thớ ngày xiêu vẹo
Hôm qua cất tiếng gọi của kẻ say hoài vọng bóng chim 
Sợi mi lim dim ngày đã thương giờ trở mình thành kỉ niệm

Ngón mình ngoéo với ngón mùa
Đong đưa chiếc cũ
Ru nôi, nỗi sầu
Tuyết Lan
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang