Thứ ba, ngày 12 tháng 11 , 2019

Vũ Từ Trang

NHNSinh năm 1948, quê Bắc Ninh, hiện sống tại Hà Nội; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viện Hội Nhà văn Hà Nội. Đã in 10 tập thơ, truyện dài, tiểu thuyết và bút ký. Được trao Giải thưởng Thơ của Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội và tặng thưởng thơ của báo Nhân Dân

Vũ Từ Trang
Sen
                          
Nhớ T.H.B

Bên đầm sen anh ngồi nhớ sen
ngỡ còn vương sợi khói thuốc buồn 
chiều mưa đợi bạn
cô gái ấy anh gọi là em
sen - em
em - sen!...
tình yêu mong manh
tứ thơ vụt hiện
thi nhân ơi 
đời người mấy chốc
sen đi lấy chồng.

Sao thi thoảng anh vẫn về đầm sen đơn phương 
đứng đợi
đời lẻ mình, mà thơ thêm một
phố huyện đèn dầu, giờ sáng loáng cửa gương
em trong ngần, lầm lì buôn đất
thơ sen chôn cất 
đầm sâu.

Rồi đầm sâu sẽ xây lầu cao ốc
người viết thơ sen, ba tấc đất yên rồi
câu thơ sen giật mình, thầm hỏi
em còn nhớ sen?

Khúc hát xưa

Bướm nâu bướm nâu
bay trong vườn cỏ rậm
về đâu đôi mắt sáng
cánh mơ hồ đập mau.

Rất lâu rồi bướm nâu bướm nâu
tôi như cây vườn run rảy
tôi buồn rồi tôi buồn rồi đấy
sao bướm đi đâu
để tóc tiên cỏ vườn òa khóc mưa ngâu?
                                  
Sông Gâm
    
Sông Gâm ngủ quên bên con đường đêm
cây lá xạc xào lòa xòa đổ gió
tôi nghe sông đêm đang hồi hộp thở
thăm thẳm đầu sông một ngọn đèn nhỏ.
     
Ai có ngược sông giữa mùa bão tố?
đáy sông sóng cuộn lô nhô hà bá
em ta bơ vơ sang sông một mình
vạt áo mỏng manh trái tim bỏ ngỏ.
       
Sông Gâm thuyền tan bè lao thác đổ
ném cả tuổi xuân rừng xanh núi đỏ
ai ai cũng có con sông trong mình
tôi có dòng sông vừa yêu vừa sợ!
Vũ Từ Trang
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang