Thứ hai, ngày 9 tháng 12 , 2019

Vũ Từ Trang

NHNSinh năm 1948, hiện sống tại Hà Nội; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà văn Hà Nội; Đã in 12 tập thơ, truyện dài, tiểu thuyết, bút ký, chân dung văn học và khảo cứu; Được trao các giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Hà Nội và báo Nhân dân.

Vũ Từ Trang

Khúc ngoặt

Con đường dốc, khúc ngoặt bất ngờ
hoa gạo nhuộm đỏ bến đò
xóm nhỏ khói sương. 

Ở đấy, chuông nhà thờ gọi em vào mùa thiếu nữ
mẹ cuốc đồi
bờ sông mê man gió
con đường mòn
lúa chín vàng
lẫm chẫm bước chim di.

Thì cầm lòng, thì cầm lòng vậy
đất vẫn đất hoải hoang, nhà ngủ thiếp bên đồi
trái tim đập dập dồn ghềnh thác
sông dẫu hẹp, đường đời lách cách
em mãi là cây trám lẻ bên trời.

Sen
                            
Nhớ Trần Hòa Bình

Bên đầm sen anh ngồi nhớ sen
ngỡ còn vương sợi khói thuốc buồn 
chiều mưa đợi bạn
cô gái ấy anh gọi là em
sen - em
em - sen !..
tình yêu mong manh
tứ thơ vụt hiện
thi nhân ơi 
đời người mấy chốc
sen đi lấy chồng.

Sao thi thoảng anh vẫn về đầm sen đơn phương 
đứng đợi
đời lẻ mình, mà thơ thêm một
phố huyện đèn dầu, giờ sáng loáng cửa gương
em trong ngần, lầm lì buôn đất
thơ sen chôn cất 
đầm sâu.

Rồi đầm sâu sẽ xây lầu cao ốc
người viết thơ sen, ba tấc đất yên rồi
câu thơ sen giật mình, thầm hỏi
em còn nhớ sen?

Khúc hát xưa

Bướm nâu bướm nâu
bay trong vườn cỏ rậm
về đâu đôi mắt sáng
cánh mơ hồ đập mau.

Rất lâu rồi bướm nâu bướm nâu
tôi như cây vườn run rảy
tôi buồn rồi tôi buồn rồi đấy
sao bướm đi đâu
để tóc tiên cỏ vườn òa khóc mưa ngâu
Vũ Từ Trang
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang