Chuyện ở tâm dịch

Hanoimoicuoituan| 08/06/2022 07:19

Hai giờ đêm, bệnh viện dã chiến chìm trong cơn mưa xối xả. Bác sĩ Lê mở hé cửa sổ. Gió trời mát lạnh khiến anh tỉnh táo hơn. Đã gần một trăm ngày kể từ hôm cùng đồng nghiệp bay vào thành phố Hồ Chí Minh chi viện chống dịch, đêm nay anh mới được tận hưởng chút khí trời mát mẻ.

Chuyện ở tâm dịch
Minh họa: Lê Trí Dũng.

Cơn mưa làm hiện về trong anh gương mặt các con. Ở nhà, mỗi đêm mưa to anh đều thức dậy lên phòng các con để đóng cửa sổ. Giờ này chắc chúng đang ngủ ngon lành. Anh nhớ vợ con da diết và thương bố mẹ già yếu không có anh chăm sóc. Anh thầm mong dịch bệnh sớm bị đẩy lui để được về với gia đình...

Phòng trực, cũng là phòng giao ban trong khu điều trị bệnh nhân nặng Covid-19, chỉ còn lại mình Lê. Các y, bác sĩ đều đang tới các buồng bệnh để khám hoặc thực hiện y lệnh cho bệnh nhân. Anh ký nốt một số giấy tờ rồi đứng dậy. Đêm nào trực, ngoài những lúc trực tiếp tham gia cấp cứu, điều trị bệnh nhân, anh cũng thường xuyên đi kiểm tra các buồng bệnh.

Cái bỉm đóng hồi chiều đã nặng trĩu làm Lê khó chịu. Nhưng muốn thay bỉm đồng nghĩa với việc phải thay cả bộ đồ bảo hộ. Vật tư, trang thiết bị y tế đang rất khó khăn, bộ đồ bảo hộ phải nhập khẩu, đang rất khan hiếm. Mỗi ca trực kéo dài 8 đến 12 tiếng, các y, bác sĩ, điều dưỡng viên chỉ được phép thay quần áo bảo hộ một lần khi hết ca, trừ trường hợp đặc biệt, vì thế ai cũng phải đóng bỉm trong suốt ca trực. Không chỉ có đồ bảo hộ mà bữa ăn hằng ngày của họ cũng giống như bữa cơm thời chiến. Họ ngồi bệt xuống nền nhà để ăn. Ăn tranh thủ, ngủ tranh thủ. Thôi, còn hơn 5 tiếng nữa là hết ca trực, chịu khó vậy, Lê tự động viên mình.

Đi từ tầng 2 lên tầng 5, các buồng bệnh đều ổn, Lê thấy hài lòng. Nhiều bệnh nhân nặng phải thở ECMO (tim phổi nhân tạo) cũng đang dần được cải thiện. Năm ngày nay không có ca tử vong do anh mạnh dạn thay đổi, bổ sung vào phác đồ điều trị cũ. Mặc dù đã xảy ra cuộc tranh luận kịch liệt về chuyên môn nhưng kết quả cuối cùng phác đồ điều trị mới của bác sĩ Lê đã giúp giảm tỷ lệ bệnh nhân nặng tử vong và được lãnh đạo bệnh viện chấp thuận, áp dụng cho các khu điều trị khác. 

Lê bước vào buồng số 21, bắt gặp điều dưỡng viên Thu đang gục xuống sàn nhà ngủ. Anh đi lại, không phải đánh thức mà ngồi trực thay. Anh biết tất cả các y, bác sĩ, nhân viên y tế đều đã cạn sức. Cuộc chiến dai dẳng vô cùng khốc liệt với con vi rút SARS-CoV-2 đã bào mòn sức lực họ. Hằng ngày, họ không chỉ cấp cứu giành giật sự sống từng giây từng phút cho bệnh nhân mà còn phải tắm rửa, thay quần áo, vệ sinh, động viên tinh thần cho bệnh nhân. Mặc dù họ đã tiêm hai mũi vắc xin nhưng nguy cơ nhiễm bệnh vẫn rất cao. Sức đã cạn kiệt nhưng tinh thần không gục ngã, họ cố gắng từng ngày, từng đêm để cứu chữa bệnh nhân. Mỗi bệnh nhân được khỏi bệnh ra viện là niềm vui sướng, động viên to lớn đối với họ.

- Xin lỗi bác sĩ! Em mệt quá nên thiếp đi lúc nào không hay.

Điều dưỡng Thu có vẻ ngại ngùng, chờ đợi lời trách mắng nhưng bác sĩ Lê bảo cô mệt quá thì cứ tranh thủ ngủ, anh sẽ trực thay cho một lúc.

- Bác sĩ trực buồng đâu?

- Dạ, anh ấy đang cấp cứu cho bệnh nhân mới chuyển đến.

Có tiếng kêu rên ở cuối phòng, bác sĩ Lê và điều dưỡng Thu chạy lại. Đo nồng độ ôxy chỉ 70%, Lê và Thu vần bình ô xy ở góc phòng ra, lắp máy thở cho bệnh nhân. Anh dặn dò điều dưỡng Thu khi trực phòng phải thường xuyên đi kiểm tra các bệnh nhân, chỉ sơ sẩy một chút là họ có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, đã có trường hợp ở bệnh viện khác bệnh nhân tử vong do giãy đạp làm rơi ống thở...

Một bệnh nhân nam giơ tay như muốn báo hiệu điều gì. Lê đi lại giường bệnh, bệnh nhân khó nhọc nói:

- Tôi nhiều bệnh nền, tôi muốn chết, các bác sĩ đừng chữa cho tôi nữa.

Đây không phải là lần đầu tiên bác sĩ Lê nghe nguyện vọng muốn chết của bệnh nhân. Có người muốn chết vì nhiều bệnh nền, có người muốn chết vì đau đớn, lại có người muốn chết vì gia cảnh nghèo khó, có khỏi bệnh về nhà cũng chẳng có tương lai gì... Họ đề nghị bác sĩ rút hộ ống thở khi bị hôn mê phải thở bằng máy. Lê ân cần:

- Anh sắp khỏi bệnh ra viện rồi. Người ta bị ung thư mà còn có nghị lực vượt qua huống chi bệnh tiểu đường của anh có gì mà không chữa được. Vợ con đang từng ngày mong được đón anh về nhà đấy. 

Nhắc đến vợ con, đôi mắt bệnh nhân sáng lên. Anh ta cảm ơn bác sĩ và hứa cố gắng để nhanh được về nhà.

Lê ghé buồng số 27, nơi bác sĩ Hồng trực phòng. Cô gái Hà Nội tình nguyện vào đây khi đứa con gái đầu lòng 18 tháng tuổi mới cai sữa xong. Đó là một nữ bác sĩ thông minh, xinh đẹp, xử lý các tình huống nhanh, chính xác khiến một thầy thuốc có thâm niên, học vị tiến sĩ như anh cũng phải nể phục. Thế nhưng mấy hôm nay trong đôi mắt Hồng phảng phất nỗi buồn. Ban đầu Lê nghĩ chắc cô nhớ chồng con, nhưng hóa ra không chỉ có thế. Cô đang đấu tranh với chính mình để đi đến quyết định nghỉ việc, từ bỏ nghề thầy thuốc bởi cuộc chiến đấu với cơn đại dịch thế kỷ này quá tàn khốc, quá nguy hiểm và quá vất vả, thiếu thốn. Ngay như anh cũng có đôi lúc dao động, nhưng nghĩ mình là trưởng khoa của một bệnh viện, được quy hoạch phó giám đốc, lẽ nào lại bỏ cuộc... Lúc cầm lá đơn bác sĩ Hồng đưa, đôi mắt Lê nhòa lệ. Anh hiểu được tâm trạng người đồng nghiệp đã cùng anh cứu sống hàng trăm bệnh nhân nặng thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. 

- Sao anh khóc? Người khóc phải là em chứ?

- Anh biết, cuộc chiến này tàn khốc hơn những gì mà chúng ta tưởng tượng. Bác sĩ cũng là người, sức chịu đựng có giới hạn. Anh sẽ kiến nghị cho em chuyển về Hà Nội chứ không đồng ý cho em bỏ nghề vì em là một bác sĩ có tâm, có tài...

Có tiếng người nói thều thào ở ngoài hành lang: “Vợ tôi đâu? Con tôi đâu?”. Bác sĩ Lê và bác sĩ Hồng đi ra, bắt gặp bệnh nhân Cối đang đi lang thang. Ông cụ 80 tuổi bị bệnh thần kinh khi tỉnh khi lên cơn, nhiều lúc ỉa đái ra quần rồi bôi lên cả tường khiến các điều dưỡng, y tá phải nhiều phen phải xách nước lau chùi nhưng không ai trách cụ mà còn thương cụ nhiều hơn. Các y, bác sĩ đã phải nhường bỉm của mình cho cụ... Bác sĩ Lê và bác sĩ Hồng đi lại tìm cách dỗ dành cụ về phòng:

- Đang đêm cụ không ngủ mà đi đâu đấy?

- Tôi đi tìm vợ con tôi. Họ ở đâu?

- Vợ con cụ đang điều trị ở bệnh viện khác rồi ạ! 

Cụ Cối không nói gì, ngước đôi mắt nhìn hai người. Lê dìu cụ về phòng, thủ thỉ rằng cụ đã xét nghiệm đủ ba lần âm tính, sáng mai sẽ được xuất viện về với vợ con. Những tưởng cụ vui lắm nào ngờ cụ hốt hoảng:

- Không! Tôi ở đây, tôi không về! Chúng nó không muốn tôi về nhà.

- Nhưng ở đây cụ sẽ dễ bị nhiễm bệnh lại, hơn nữa bệnh nhân rất nhiều, cụ phải nhường giường cho họ chứ.

- Thế thì tôi về để người khác có chỗ nằm.

Cụ Cối ngoan ngoãn theo bác sĩ về phòng, ngủ một mạch đến sáng. Thế nhưng khi bệnh viện làm thủ tục xuất viện, gọi điện cho các con cụ đến đón thì họ đều thoái thác. Giám đốc bệnh viện đành phải gọi điện cho ủy ban phường điều xe lên đón cụ rồi trao trả cụ cho người nhà.

7h sáng, Lê chuẩn bị bàn giao ca trực thì có điện thoại gọi đến phòng cấp cứu. Hai mẹ con bệnh nhân mới chuyển đến, người mẹ ba mươi tuổi trong tình trạng rất nguy kịch, đứa con trai cũng bị dương tính nhưng nhẹ hơn. Các bác sĩ đã cho bệnh nhân thở máy và tiêm thuốc adrenaline để kích thích tim đập trở lại nhưng do bệnh nhân được đưa vào quá muộn nên rất khó cứu. Bác sĩ Lê trực tiếp ép tim ngoài lồng ngực cho bệnh nhân. Mười phút sau nhịp tim đã đập trở lại nhưng tiên lượng tử vong cao. Các bác sĩ hồi hộp nhìn nhau. Lê đưa ra phác đồ điều trị riêng cho bệnh nhân. Đột nhiên bệnh nhân tỉnh lại thì thào:

- Chồng tôi mới chết vì Covid, tôi chắc cũng không qua nổi, xin các bác sĩ cố cứu sống con tôi. 

Nói xong đôi mắt chị từ từ khép lại. Mọi người đều trào nước mắt. Có người bật khóc nức nở như thể người thân của mình vừa ra đi. Lê nghẹn ngào nói với người đã chết:

- Chị yên tâm, Nhà nước sẽ nuôi con chị và chúng tôi cũng sẽ nhận đỡ đầu nuôi cháu ăn học đến đại học.

Tiếng khóc của đứa trẻ mới 9 tháng tuổi vang khắp phòng. Cô y sĩ dỗ dành mãi bé vẫn không nín. Bác sĩ Hồng đi lại đón đứa bé bế ra hành lang. Cô ngồi xuống chiếc ghế, cởi bỏ bộ quần áo bảo hộ rồi vạch áo cho nó bú. Nó lập tức nín ngay. Lê đi ra, nhìn thấy Hồng đang cho đứa trẻ bú, anh định quay lại thì nghe thấy tiếng Hồng gọi:

- Bác sĩ Lê, em muốn rút lại đơn xin nghỉ việc. Bệnh nhân đang rất cần bác sĩ, chúng ta không thể bỏ họ!

- Cảm ơn em, nhất định chúng ta sẽ chiến thắng!

Đứa bé bỗng ngừng bú, nhìn Lê nhoẻn một nụ cười tươi tắn!

(0) Bình luận
  • Cô Hardy  của chúng tôi
    Tôi bắt đầu cuộc sống là một đứa trẻ không có khả năng học tập. Tôi từng bị chứng rối loạn cảm nhận còn được gọi là chứng khó đọc. Một đứa trẻ mắc chứng khó đọc thường học khá nhanh từ ngữ nhưng nhìn nhận chung không như những người khác.
  • Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Người mẹ
    Bà Lành ngồi bên hiên nhà, lấy chiếc nón quạt phẩy nhè nhẹ lên gương mặt đầy mồ hôi. Tiếng thở dài não nề, lặng lẽ trôi tuột trong ánh chiều vàng vọt. Nghĩ đến ngày mai, khi người ta sẽ đưa xe đến đón Khôi về nhà, lòng bà không thôi xót xa.
  • Lẵng quả thông
    Truyện ngắn của K.Paustovsky
  • Cừu đen
    “Tao khổ như thế này, mọi thứ tao làm đều thất bại là vì gánh nghiệp cho cái nhà này đấy mày biết không hả?".
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nỗi cô đơn hiện sinh trong thơ Hoàng Vũ Thuật
    Hoàng Vũ Thuật là một nhà thơ có sức viết bền bỉ, hầu hết những tác phẩm của ông đều được lấy chất liệu từ cuộc sống buồn vui của chính mình và những phận đời xung quanh. Với sự trải nghiệm của mình và sự sáng tạo riêng độc đáo, ông đã khắc họa nên những nỗi khổ đau phận người, nỗi cô đơn hiện sinh trong rất nhiều tác phẩm.
  • Tập trung nghiên cứu, xác định và triển khai xây dựng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người
    Sáng 29/11, Hội thảo quốc gia "Hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam trong thời kỳ mới" khai mạc tại Hà Nội và kết nối trực tuyến tới hai điểm cầu Huế, Thành phố Hồ Chí Minh. Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Trọng Nghĩa chủ trì Hội thảo.
  • Bản lĩnh người viết trẻ: Bền bỉ  từ nội lực
    Để đứng vững trước những biến thiên của thời cuộc, để tạo cho mình một chỗ đứng nhất định trong văn giới, để khẳng định bút lực của mình so với các thế hệ đi trước, có chăng, “bản lĩnh” là yếu tố song hành cần thiết bên cạnh những người viết trẻ?
  • Khai mạc Liên hoan Xiếc quốc tế tại Hà Nội năm 2022
    Tối 2/12, tại Rạp Xiếc trung ương (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội), Liên hoan Xiếc quốc tế 2022 với sự tham gia của 9 đơn vị nghệ thuật trong nước và quốc tế đã chính thức khai mạc.
  • Ngô Thanh Vân đã huy động được 13 tỷ đồng giúp 451 bé mổ tim bẩm sinh
    Trong đêm Gala Dinner Vết sẹo cuộc đời - Scar of Life lần thứ 10 diễn ra thành công tối 1/12 tại TP HCM, Ngô Thanh Vân đã huy động được hơn 13 tỷ đồng bằng việc đấu giá, kêu gọi để giúp 451 bé mổ tim bẩm sinh.
Đừng bỏ lỡ
  • Bí thư Thành uỷ TP Hà Nội đối thoại với phụ nữ Thủ đô
    Sáng nay 30/11, Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành uỷ TP Hà Nội Đinh Tiến Dũng chủ trì buổi đối thoại với phụ nữ Thủ đô năm 2022.
  • Khai mạc Kỳ họp thứ 17 Ủy ban liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể
    Tối 27/11/2022 (giờ địa phương), tại Thủ đô Rabat, Vương quốc Maroc, Ủy ban liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể long trọng tổ chức lễ khai mạc Kỳ họp thứ 17.
  • Phim "Tro tàn rực rỡ" giành giải lớn tại Liên hoan phim Ba châu lục
    Rạng sáng ngày 28/11 (giờ Việt Nam) tại khán phòng Stereolux, thành phố Nantes, Pháp diễn ra Liên hoan phim Ba châu lục (Festival des 3 Continents) 2022. Bộ phim "Tro tàn rực rỡ" của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đã xuất sắc giành giải thưởng danh giá nhất Montgolfière d’or (Golden Baloon).
  • Chủ tịch nước biểu dương nhà văn trẻ Nguyễn Bình
    Chiều 28/11, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã có buổi gặp với tài năng văn học trẻ Nguyễn Bình. Nguyễn Bình năm nay 21 tuổi, là du học sinh Việt Nam tại Mỹ. Anh là người được nhắc đến rất nhiều thời gian gần đây sau khi được Hội Nhà văn trao giải tác giả trẻ ở hạng mục Văn học dịch với tác phẩm dịch "Truyện Kiều" sang tiếng Anh năm 2021.
  • Cẩm nang tôi - có Hà Nội lâu rồi
    Có một Hà Nội rộng dài văn hiến, sắc nước hương trời luôn níu giữ trái tim tôi. Tôi chẳng có gì dành tặng cho mảnh đất ôn nhu đẹp đẽ ấy ngoài tấm thịnh tình của một người tỉnh lẻ chân quê. Yêu thương này tôi muốn nói. Nỗi nhớ này tôi muốn gọi. Hà Nội của tôi, ''quốc hồn quốc tuý'' của dân tộc Việt Nam tôi. Tâm thế ''rồng cuộn, hổ ngồi'' đã trải qua bao biến cố thăng trầm theo dấu hài lịch sử.
  • Lễ hội áo dài du lịch Hà Nội 2022
    Ngày 26/11, Sở Du lịch Hà Nội tổ chức họp báo thông tin về chương trình nghệ thuật "Lễ hội Áo dài Du lịch Hà Nội 2022". Theo đó, Lễ hội năm nay diễn ra trong 3 ngày từ 2 - 4/12.
  • Họp báo thông tin về Kỳ họp thứ 10, HĐND Thành phố khóa XVI
    Chiều 2/12, Thường trực HĐND thành phố Hà Nội tổ chức họp báo thông tin về Kỳ họp thứ 10, HĐND Thành phố khóa XVI, diễn ra từ 7 đến 10/12/2022 tới. Đồng chí Phạm Quí Tiên, Phó Chủ tịch HĐND Thành phố chủ trì hội nghị.
  • 'O Sen' Ngọc Mai sẽ "sánh đôi" với Babyface, Ricky Kej trên sân khấu
    Ngọc Mai xác nhận tham gia lễ hội âm nhạc quốc tế TP HCM 'Hò Dô' cùng các chủ nhân tượng vàng Grammy Bab‌yface, Ricky Kej vào 11/12.
  • Phủ Tây Hồ - Những điều chưa biết: Phủ chính và Điện Sơn Trang.
    Các công trình kiến trúc của Phủ Tây Hồ bao gồm phủ chính có quy mô lớn nhất. Mặt trước là cửa tam quan 2 tầng, mái giữa có ghi “Tây Hồ hiển tích”, được trang trí tỉ mỉ, công phu. Kế đến là Điện Sơn Trang 3 tầng, 8 mái cong, lòng nhà có 2 tầng, tầng trên thờ Quan Âm, tầng dưới là 3 động Sơn Trang chiếm 3 gian; khu nhà khách, lầu Cô, lầu Cậu…
  • Phủ Tây Hồ - Những điều chưa biết: Lịch sử và giới thiệu khái quát.
    Phủ Tây Hồ toạ lạc trên doi đất hình Kim quy, bên trái có long chầu, bên phải có hổ phục. Đất này thuộc thôn Bảo Khánh, ấp Tây Hồ, huyện Vĩnh Thuận, phủ Hoài Đức nay thuộc địa phận phường Quảng An, quận Tây Hồ.
Chuyện ở tâm dịch
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO