Con chó tây

Hanoimoi| 28/08/2022 18:43

Dễ đến hơn hai tháng nay tôi mới trở lại con đường này. Từ ngày cái quán bia hơi ở giữa phố sập tiệm, chẳng còn khách để đánh giày, tôi đành phải chuyển địa bàn làm ăn. Tôi tiếc cho một mối làm ăn đông khách bị mất và tiếc cho cả việc chẳng còn được nghe cụ Mẫn kể chuyện.

Con chó tây
Minh họa: Lê Trí Dũng.

Cụ Mẫn ngoài 70 tuổi, lương hưu chẳng đủ sống, con cái nghèo, vợ lại hay ốm đau nên hằng ngày cụ phải ra đường bơm vá xe đạp để kiếm thêm đồng rau, đồng cháo. Cụ Mẫn hiền lành là thế nhưng có cả một kho chuyện ở trong đầu. Vào những lúc vắng khách, tôi hay la cà đến chỗ cụ, gạ gẫm cụ kể chuyện.

Cụ Mẫn đã chuyển địa điểm bơm vá xe sang bên kia con đường. Thay vì ở chỗ gốc cây xà cừ râm mát, nhiều khách mọi khi là một chỗ trống trơn đầy nắng. Ô hay, lẽ nào cụ ngồi ở ngoài nắng thì có lộc hơn ở trong bóng mát? Tôi rảo bước về phía cụ:

- Cháu chào cụ! Cụ có khỏe không?

Cụ Mẫn ngước đôi mắt đã bắt đầu đùng đục lên nhìn tôi. Cụ không nhận ra tôi ngay bằng mắt mà nhận ra bằng tai, cái tiếng khàn khàn của tôi có lẽ đã quá quen thuộc với cụ.

- Thằng Còm đấy à? Tao tưởng mày về quê với bố mẹ rồi. Thế ra vẫn còn lang thang ở đây hả?

Cụ Mẫn hỏi tôi, giọng cụ có vẻ vui khi gặp lại tôi. Tôi kể qua loa công việc đánh giày của mình cho cụ nghe. Thấy tôi bảo cũng kiếm được đủ sống, cụ gật gật đầu. Tôi hỏi cụ tại sao lại chuyển ra ngồi chỗ nắng? Khuôn mặt cụ đang tươi tỉnh bỗng trầm ngâm. Cụ kể, sau khi quán bia hơi sập tiệm, chủ quán bán nhà, một gia đình giàu có chuyển đến. Ngày hai lần, vào sáng sớm và xẩm tối, người vợ lại dắt con chó tây cao to ra gốc cây mà cụ vẫn ngồi bơm, vá xe để nó "đi vệ sinh". Cụ phản ứng thì bà ta bảo cái cây này không phải do cụ trồng nên cụ không có quyền ngăn cấm con Tô nhà bà!

- Thế sao cụ không báo phường? Tôi uất ức hỏi cụ.

- Báo rồi cháu ạ! Nhưng người ta chỉ hứa mà không làm. Họ sợ vì nghe đâu chồng bà ta uy quyền lắm.

Ôi, thật khốn khổ cho cụ Mẫn, cụ thường dạy bọn trẻ đánh giày chúng tôi dù nghèo nhưng phải sống có ý thức, biết vì cái chung của mọi người, ấy là người có văn hóa. Thế nên mỗi khi đi tiểu cụ lại phải mất hai nghìn đồng cho cái nhà vệ sinh công cộng bên kia đường. Ngày bốn lần, mất tám nghìn, xót tiền, cụ hãm bớt cái việc giải quyết "nỗi buồn" của mình bằng cách chỉ lúc nào quá khát thì mới mở chai nước đun sôi để nguội mang theo tợp một hai ngụm nhỏ. Thế mà người đàn bà giàu sang, được học hành đến cấp đại học kia lại đe nẹt cụ.

Không thể thế được, cụ Mẫn ơi! Cuộc đời lang thang không nhà cửa, đói khổ và cả nhục nhã nữa đã mang lại cho cháu quá nhiều cay đắng và nước mắt. Cháu hiểu tình người, ứng xử giữa con người với con người còn quý hơn cả tiền bạc. Cháu sẽ làm tất cả để cụ lại được về ngồi bơm vá xe dưới gốc cây xà cừ, kiếm ngày vài chục ngàn bù phụ cho cuộc sống vốn khốn khó của gia đình. Tôi thầm hứa với lòng mình rồi chia tay cụ Mẫn, đến bên gốc cây xà cừ quan sát. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Đúng là chó nhà giàu, được ăn sung ở sướng thành ra đống phân đã to mà lại còn thối đến kinh người. Tôi oẹ oẹ mấy cái, rảo bước về nhà trọ.

Sáng sớm hôm sau, trời còn tinh sương tôi đã xách hộp đồ nghề ra đi. Đường sá thưa thớt người xe, thỉnh thoảng mới gặp vài người chạy bộ tập thể dục. Tôi ngồi đợi ở bên này đường, chỉ mong sao cho nhanh gặp được người đàn bà độc ác kia dẫn chó ra. Sốt cả ruột, tôi đứng lên đi đi lại lại. Một chị cắp cái thúng bánh mỳ vừa đi vừa rao: "Ai mỳ nóng đây?". Tôi mua một cái, cố tình ăn thật chậm vậy mà kết thúc bữa sáng vẫn chưa thấy người đàn bà kia đâu. Không có nhẽ con chó sáng nay chịu nhịn? Hay là bà ta ốm? Ốm thì phải có người khác dẫn chó đi thay chứ? Tôi lẩm bà lẩm bẩm như kẻ thần kinh.

Kia rồi! Từ xa, một phụ nữ trung niên béo trắng, ăn mặc sang trọng đang dắt con chó màu đen cao lớn tiến về phía gốc cây xà cừ. Tôi nhao sang nói với bà ta:

- Cô ơi! Xin cô đừng cho con chó đái ỉa ở đây nữa để cụ Mẫn ngồi bơm vá xe cho mát. Cụ ấy nghèo lắm cô ơi!

- Thằng ranh con tránh ra không tao cho chó cắn chết bây giờ!

Người đàn bà có vẻ bực tức. Tôi tiếp tục van xin. Bà ta xẵng giọng:

- Tao nói cho mày biết, tuy có hôi thối một tý nhưng tao đã góp phần làm cho cây xà cừ thêm tươi tốt. Không có ăn, mày cũng chết huống chi là cây!

- Thế sao cô không để cho cái cây trước cửa nhà cô "ăn" mà lại mất công ra mãi đây?

Tôi vặn lại, người đàn bà đuối lý, làu bàu chửi tôi là hạng lang thang bụi đời. Một tay cầm dây xích dắt con chó, một tay cầm chùm chìa khóa, bà ta bước lại chỗ cây xà cừ. Tôi chạy vượt lên, thách thức:

- Nếu cô cho chó tiếp tục đái ỉa ở đây, cháu sẽ phang cho nó mấy nhát.

- Á à! Mày giỏi nhỉ! Con chó này tao thuê cả tiến sĩ y khoa, bác sĩ thú y đến chăm sóc, chưa ai dám động đến một cái lông của nó, mày lại dám đánh nó hả? Tô! Cắn chết nó cho tao!

Sợi xích được tháo ra, con chó tuân theo mệnh lệnh của bà chủ lao vào người tôi. Tôi giơ cái hộp đánh giày giáng thẳng vào người con chó. Bị một cú giáng, con chó trở nên hung hãn tợn. Thật không may, tôi giẫm vào đống phân chó tuột, thế là ngã vào gốc xà cừ. Rõ là một con chó tinh khôn, không bỏ lỡ cơ hội, nó nhảy bổ vào người tôi. Thật hú hồn hú vía, chỉ một tích tắc nếu tôi không kịp giơ hai tay bóp cổ con chó đẩy ra thì khuôn mặt tôi đã bị hàm răng sắc nhọn của nó cắm phập vào. Con chó rất khỏe, lại ở phía trên có nhiều lực, còn tôi nằm ở dưới, tựa đầu vào gốc cây nên lực đẩy yếu hơn. Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi khó mà chống đỡ nổi. Chẳng lẽ nhiều người đã thua con chó, tôi lại thua tiếp ư? Và cụ Mẫn lại phải tiếp tục ngồi ngoài nắng sao? Không! Tôi dồn tất cả lòng căm phẫn của mình vào đôi tay rồi đập đầu con chó vào gốc cây. Đốp, đốp, đốp! Bị ba cái đập liên tiếp vào gốc cây xà cừ, con chó đau quá vùng thoát khỏi tay tôi lao đi. Người đàn bà lạch bạch chạy theo:

- Tô, Tô đứng lại!

Tôi ngồi dậy, bên vai trái đập vào gốc xà cừ đau nhói, quần áo dính đầy phân chó. Tôi trút bỏ bộ quần áo mặc ngoài vứt vào một thùng rác, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi xách hộp đồ đánh giày quay về nhà trọ. Mấy thằng bạn cùng nhà trọ đã đi đánh giày hết. Tôi tắm gội xong, lại tiếp tục xách hộp đồ ra đi. Cả ngày, ngay cả những lúc đang đánh giày, người đàn bà và trận quyết chiến với con chó cứ nhấp nhổm trong đầu tôi. Tôi mong cho trời mau tối để trở lại chỗ ban sáng xem người đàn bà có còn dắt chó ra nữa không?

Trái với dự đoán của tôi, vào lúc đường phố bắt đầu lên đèn, người đàn bà lại dắt con chó ra. Cụ Mẫn đã dọn đồ nghề ra về. Tôi đứng nép vào một gốc cây hồi hộp theo dõi. Khi người đàn bà dắt con chó đến bên gốc cây xà cừ, nó không dám nghếch chân lên tè nữa. Nó đã sợ trận đòn chí tử của tôi. Không một chút do dự, nó quay đầu ra về. Tôi cứ tưởng người đàn bà sẽ mắng chửi con chó nhưng tuyệt nhiên không. Lộc tiền lộc bạc chảy vào nhà từ khi nuôi con chó có lẽ là thứ quyền lực to lớn làm cho người đàn bà sang trọng kia cũng phải chiều theo ý nó, dẫn nó đi đến bãi rác ở cuối con đường.

Người đàn bà và con chó vừa đi khuất, tôi sung sướng gọi to: “Cụ Mẫn ơi!”...

(0) Bình luận
  • Cô Hardy  của chúng tôi
    Tôi bắt đầu cuộc sống là một đứa trẻ không có khả năng học tập. Tôi từng bị chứng rối loạn cảm nhận còn được gọi là chứng khó đọc. Một đứa trẻ mắc chứng khó đọc thường học khá nhanh từ ngữ nhưng nhìn nhận chung không như những người khác.
  • Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Người mẹ
    Bà Lành ngồi bên hiên nhà, lấy chiếc nón quạt phẩy nhè nhẹ lên gương mặt đầy mồ hôi. Tiếng thở dài não nề, lặng lẽ trôi tuột trong ánh chiều vàng vọt. Nghĩ đến ngày mai, khi người ta sẽ đưa xe đến đón Khôi về nhà, lòng bà không thôi xót xa.
  • Lẵng quả thông
    Truyện ngắn của K.Paustovsky
  • Cừu đen
    “Tao khổ như thế này, mọi thứ tao làm đều thất bại là vì gánh nghiệp cho cái nhà này đấy mày biết không hả?".
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hộp nghệ thuật - Số 2: Linh vật Mèo năm Quý Mão
    Từ ngàn xưa, người ta cho rằng linh lực phát ra từ loài mèo có khả năng mang lại nhiều niềm vui, may mắn cho người sở hữu mèo phong thủy. Chính vì thế, linh vật mèo được người ta nói đến rất nhiều, đặc biệt là trong thời điểm còn chưa đầy 02 tháng nữa là đến Tết Quý Mão như hiện tại.
  • Nỗi cô đơn hiện sinh trong thơ Hoàng Vũ Thuật
    Hoàng Vũ Thuật là một nhà thơ có sức viết bền bỉ, hầu hết những tác phẩm của ông đều được lấy chất liệu từ cuộc sống buồn vui của chính mình và những phận đời xung quanh. Với sự trải nghiệm của mình và sự sáng tạo riêng độc đáo, ông đã khắc họa nên những nỗi khổ đau phận người, nỗi cô đơn hiện sinh trong rất nhiều tác phẩm.
  • Tập trung nghiên cứu, xác định và triển khai xây dựng hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người
    Sáng 29/11, Hội thảo quốc gia "Hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam trong thời kỳ mới" khai mạc tại Hà Nội và kết nối trực tuyến tới hai điểm cầu Huế, Thành phố Hồ Chí Minh. Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Nguyễn Trọng Nghĩa chủ trì Hội thảo.
  • Khu di tích Sóc Sơn
    Khu di tích Sóc Sơn là khu di tích đền Sóc hiện nay thuộc xã Phù Linh, huyện Sóc Sơn, Hà Nội, cách trung tâm thành phố gần 40km.
  • Ngô Thanh Vân đã huy động được 13 tỷ đồng giúp 451 bé mổ tim bẩm sinh
    Trong đêm Gala Dinner Vết sẹo cuộc đời - Scar of Life lần thứ 10 diễn ra thành công tối 1/12 tại TP HCM, Ngô Thanh Vân đã huy động được hơn 13 tỷ đồng bằng việc đấu giá, kêu gọi để giúp 451 bé mổ tim bẩm sinh.
Đừng bỏ lỡ
  • Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội
    Mười tám tuổi, lần đầu đến Thủ đô vào một ngày mùa hè, Hà Nội năm đó (1992) khác xa Hà Nội bây giờ nhưng những nét văn hóa truyền thồng thì vẫn không khác nhiều. Tôi được đi dạo những nơi mà nhiều bạn cùng trang lứa ở quê hương phải hàng chục năm sau mới có được.
  • Lễ hội hoa Mê Linh 2022
    Thông tin từ Sở Du lịch Hà Nội, từ ngày 9 đến 11/12, huyện Mê Linh (Hà Nội) sẽ tổ chức chuỗi sự kiện văn hóa, du lịch, nổi bật là Lễ hội hoa Mê Linh để thu hút du khách.
  • Sau 10 năm, Hà Nội sắp có Khu phố đi bộ kết hợp ẩm thực ở Đảo Ngọc Ngũ Xá
    Người dân Hà Nội đang mong chờ sự kiện khai trương Khu phố ẩm thực đêm kết hợp đi bộ Đảo Ngọc Ngũ Xá (bán đảo Trúc Bạch) sắp tới đây.
  • Họp báo thông tin về Kỳ họp thứ 10, HĐND Thành phố khóa XVI
    Chiều 2/12, Thường trực HĐND thành phố Hà Nội tổ chức họp báo thông tin về Kỳ họp thứ 10, HĐND Thành phố khóa XVI, diễn ra từ 7 đến 10/12/2022 tới. Đồng chí Phạm Quí Tiên, Phó Chủ tịch HĐND Thành phố chủ trì hội nghị.
  • Khai mạc Liên hoan Xiếc quốc tế tại Hà Nội năm 2022
    Tối 2/12, tại Rạp Xiếc trung ương (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội), Liên hoan Xiếc quốc tế 2022 với sự tham gia của 9 đơn vị nghệ thuật trong nước và quốc tế đã chính thức khai mạc.
  • Bí thư Thành uỷ TP Hà Nội đối thoại với phụ nữ Thủ đô
    Sáng nay 30/11, Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành uỷ TP Hà Nội Đinh Tiến Dũng chủ trì buổi đối thoại với phụ nữ Thủ đô năm 2022.
  • Khai mạc Kỳ họp thứ 17 Ủy ban liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể
    Tối 27/11/2022 (giờ địa phương), tại Thủ đô Rabat, Vương quốc Maroc, Ủy ban liên Chính phủ Công ước 2003 của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể long trọng tổ chức lễ khai mạc Kỳ họp thứ 17.
  • Phim "Tro tàn rực rỡ" giành giải lớn tại Liên hoan phim Ba châu lục
    Rạng sáng ngày 28/11 (giờ Việt Nam) tại khán phòng Stereolux, thành phố Nantes, Pháp diễn ra Liên hoan phim Ba châu lục (Festival des 3 Continents) 2022. Bộ phim "Tro tàn rực rỡ" của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên đã xuất sắc giành giải thưởng danh giá nhất Montgolfière d’or (Golden Baloon).
  • Chủ tịch nước biểu dương nhà văn trẻ Nguyễn Bình
    Chiều 28/11, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã có buổi gặp với tài năng văn học trẻ Nguyễn Bình. Nguyễn Bình năm nay 21 tuổi, là du học sinh Việt Nam tại Mỹ. Anh là người được nhắc đến rất nhiều thời gian gần đây sau khi được Hội Nhà văn trao giải tác giả trẻ ở hạng mục Văn học dịch với tác phẩm dịch "Truyện Kiều" sang tiếng Anh năm 2021.
  • Cẩm nang tôi - có Hà Nội lâu rồi
    Có một Hà Nội rộng dài văn hiến, sắc nước hương trời luôn níu giữ trái tim tôi. Tôi chẳng có gì dành tặng cho mảnh đất ôn nhu đẹp đẽ ấy ngoài tấm thịnh tình của một người tỉnh lẻ chân quê. Yêu thương này tôi muốn nói. Nỗi nhớ này tôi muốn gọi. Hà Nội của tôi, ''quốc hồn quốc tuý'' của dân tộc Việt Nam tôi. Tâm thế ''rồng cuộn, hổ ngồi'' đã trải qua bao biến cố thăng trầm theo dấu hài lịch sử.
Con chó tây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO