Thứ ba, ngày 21 tháng 12 , 2021

Dường như mùa đông đã về...

NHN“Dường như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng/ Chút lá thu vàng đã rụng/ Chiều nay cũng bỏ ta đi” - lời bài hát “Nỗi nhớ mùa đông” vang lên da diết, trầm mặc. Chiều cuối thu nắng nhạt, thẫn thờ chắp lại từng mảnh vụn thời gian, ru lòng mình hoang hoải để nghe mùa đông đã về.

Dường như mùa đông đã về...
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Trong khoảnh khắc giao mùa, có lẽ xao xuyến nhất là cơn gió đông đón chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu thả xuống mặt hồ sương ảo. Những cơn gió khẽ lay động, từng con sóng nước lăn tăn. Có phải mùa đông đang về trên từng góc phố? Có phải mùa đông đang sang với những đổi thay của đất trời, khẽ chạm làm rung động mỗi con tim?

Dù mùa đông có giỏi che giấu đến đâu, tôi vẫn có thể cảm nhận được bước chân của nó đang dần xâm chiếm tất cả mọi ngóc ngách của cuộc sống. Mùa đông, bầu trời như thấp xuống. Mây ở đâu kéo về che kín khoảng trời xanh. Mây có màu xám tro, khiến cho vạn vật cũng có màu trầm buồn, nhất là những ngày có mưa, đến nước da con người cũng sạm lại. Cái se lạnh, rét mướt, không gian trầm lắng cùng với màu xam xám của mùa đông khiến cho nhu cầu sưởi ấm lòng nhau, tựa vào nhau, cần có hơn bao giờ hết. Khi ấy, lại càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của lòng người, của tình thân ái.

Mùa đông, thương những người vô gia cư chỉ có tấm chăn mỏng nằm ngủ ở vỉa hè, gầm cầu hay trong những ngôi nhà vách tường lỗ chỗ chống chịu cơn gió lùa lạnh thấu xương. Mùa đông, nhớ về những người chỉ biết có ruộng đồng, cúi mặt trên các luống cày để làm ra hạt gạo nuôi sống nhân loại mà cuộc sống lại chất đầy những lo toan, may rủi. Bởi thế, ta thêm trân trọng những tấm lòng thiện nguyện đang đứng ra quyên góp từng tấm chăn, bộ quần áo, đồ dùng học tập cũ hay thực phẩm để gửi tặng những người còn khó khăn hay mang lên trao tận tay cho những em bé vùng cao gầy gò, nhỏ bé với tấm áo mong manh, đôi chân trần trong sương gió. Những tấm lòng mang hơi ấm ngọn lửa sáng mãi, đẹp mãi, như nhắc nhở: Hãy yêu thương chính bản thân mình và tất cả mọi người, mọi vật để cho mùa đông không lạnh, để cho tiếng lòng ngân mãi nhịp yêu thương trọn vẹn trong lòng...

Những nốt nhạc “Nỗi nhớ mùa đông” đã ngân vang lên những thanh âm cuối cùng. Trong ngổn ngang ký ức, một nỗi nhớ được se sẽ gọi tên. Nhớ một bàn tay đã ủ ấm bàn tay lúc gió chuyển mùa. Nhớ chiếc lá cuối cùng níu mong được ở lại với cây. Nhớ những dòng sông tuổi thơ chạy dọc hai bên cánh đồng lộng gió mùa đông bắc, lạnh đến tái tê. Nhớ ánh mắt trìu mến, nụ cười hiền và giọng nói ấm áp của ai đó đến nao lòng... Để rồi ao ước sẽ mãi có một mùa đông ấm áp của tình người, của sự sẻ chia dù cuộc sống có thể còn những bộn bề gian khó.

HNMCT
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang