Thứ tư, ngày 13 tháng 10 , 2021

Hà Hải Anh

NHNSinh năm 1971, Ths chuyên ngành răng hàm mặt, giảng viên trường Đại học Y Hà Nội.

Hà Hải Anh

Em muốn...

 

Mình ra Hồ Gươm dạo đi anh!

Chùm lộc vừng môi em đỏ thắm

Hoa đậu áo, mắt long lanh màu nắng

Chúm môi cười yêu Hà Nội không anh!

 

Gốc mõ già, búp thắp nến xuân xanh

Lộc nõn lắm, Tháp Rùa soi cổ kính

Cầu Thê Húc, tóc dài em tinh nghịch

Gió trêu đùa... vướng vai anh!

 

Nén hương trầm vẽ nét sương thanh

Em cầu chúc cho dân an, Quốc thái...

Khói như mây bay về trời mê mải

Có cả lời cầu chúc... chúng mình...

 

Tháp Bút đây rồi anh viết tiếp thơ tình

Trời xanh là giấy, ai trải thêm mây trắng

Mùa thu cho em, cho ta chiều sâu lắng

Có thu nào nụ hôn cũng online

 

Nhé anh, mình lên Cổ Ngư thôi

Hoàng hôn hàm tiếu, chèo thuyền như thuở trước

Sen còn không, em chưa thôi ao ước

Búp sen hồng thơm hạ vàng Hồ Tây...

 

Anh có nghe tiếng vọng trong mây?!

Chuông Trấn Quốc, tiếng chuông chiều Trấn Vũ?!

Nhớ xuân nao gánh hàng hoa tươi nụ

Gói hoa Ngọc Hà em khấn chúng mình yêu...

 

Sóng đuổi theo nhau như anh vẫn từng trêu

Dắt ta về con đường Phan Đình Phùng lá rụng

Trái sấu chín vàng em đưa tay hứng

Anh hái chiều thu... trong mơ!

 

Hà Nội yêu kiều, Hà Nội mãi thơ,

Xuân này mình vào Văn Miếu nhé!

Những cụ rùa thấy ta cười, bỗng trẻ

Hồ Văn em thả cánh hoa bay...

 

Em đòi anh đi chơi nhiều thế, chiều nay!

Sau bốn lần Hà Thành giãn cách

Anh hứa, anh đền... khi nào an toàn dịch

Khắp ngõ phố, con đường Hà Nội chúng mình yêu!

 

Bún ốc thôi rưng rưng màu chiều

Bánh tôm giòn nụ cười em Trúc Bạch

Tiếng cười loang đầm sen trầm tích

Trầm tích tình anh, Hà Nội chúng mình yêu!

 

Cảm xúc

 

Đêm Tây Hồ

Đường Trích Sài

Dòng xe hối hả,

Những con sóng 

trở mình rộn rã

Lá bồ đề ríu rít vẫy tay

trước cổng chùa.

Hà Nội chưa vui thế bao giờ!

 

Như cánh chim

bay vào bầu trời tự do.

Như đàn cá phóng sinh

Ngày Tết.

Tự do cho ta biết

Giá trị của tự do...

 

Bốn đợt giãn cách

Hà Nội phố

im lìm vắng lặng.

Không bóng người

Hoa sữa thơm đêm cho ai?! Tháp Rùa lung linh... cô đơn...!

Một tiếng rao đêm

cũng không còn,

Trái sấu vàng... nức nở...!

 

 

Tây Hồ buồn thiu

không sóng vỗ.

Hà Nội thương!

 

Bất giác ngày mở cửa

Đêm Trung thu

Đèn hoa rợp phố!

Những đôi tình nhân

lại sóng bước ven hồ...

Tưởng như Hà Nội

chưa vui thế bao giờ!

Đây thăng trầm

còn vẹn nguyên

Hà Nội!

 

Nhớ tiền nhân

Những lời Người nói

Thấm thía, thiêng liêng!

 

Hà Hải Anh
Tags
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang