Thứ năm, ngày 9 tháng 12 , 2021

Hoàng Cúc

NHN

Hoàng Cúc

Tình thương mến 
nuôi tâm hồn ta biết sống 

... Ly chén thầm thì... ấm trà quên ủ?
Hoa cũng gục rồi, kiêu hãnh của tôi ơi!

Cửa đóng then cài, ai cũng ngại đến chơi
Sợ đôi môi hôn, cười son xưa cũ!
Ngại cả đến gần, bàn chân ngập ngừng hẻm nhỏ 
Xám một màu chờ đợi!

Con thạch sùng trắng bụng mộng du 
Đu trên chiếc đồng hồ mệt mê cơn ngủ.
Nó buồn chẳng chịu buông chuông!
Sống mà trống rỗng... ngục tù...

“Cả thế giới này phải có điều kiện mới yêu con?”
Nghe đau thế một trái tim quái gở???
Người với người sống để yêu nhau! 

Sài Gòn yêu thương ơi!
Ngoài kia ngăn cách,
Những áo trắng áo xanh dày đặc,
Chẳng nợ nần gì vẫn tận hiến hy sinh 

Người nghèo được bữa cơm no 
Của cho đâu là của nợ!
Ba tháng nghìn giờ... đơn chiếc!
Chúng ta đang mắc nợ họ 
Một đời biết ơn!

Dịch hết rồi, mỗi sáng hoa ngát thơm!
Thương quá bao người dập dịch 
Chuyện nhỏ, to không xiết kể
Nghe rất tài tình, 
Nơi đâu có tình là mình được sống! 

Tốt, xấu ở đời cũng rất phân minh 
Chớ thấy hoa tàn
Mà lo Xuân cạn!

Yêu

Anh khu trú trong em tựa ong nâu hút mật 
Em hoa vàng ngào ngạt nồng nàn, sóng sánh Anh
Chúng mình tận hiến mùa tín cuồng trái chín...
Mắc bẫy hương hoa gieo hạt sinh tồn 

Kia trời có rộng dài cho ong mê mải 
Mệt mê yêu trên phiến phiến hoa tình...
Liệu sẽ gió giông vùi hoa phai nhuỵ?
Để quên đường phiêu bạt ong nâu,
Có thể hai ta không còn biết về đâu
Gió cuốn phong ba tàn cơn say khát 
Hoa đã sai mùa 
Oải cánh ong nâu 
Đâu biết nữa 
Còn mùa hoa mật!
 
 
Hoàng Cúc
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang