Ký ức trận lụt lịch sử 2008

Đinh Thành Trung| 26/10/2022 14:42

1 Tháng 8 năm 2022. Cơn bão đi qua khiến mưa như trút nước. Đường Thụy Khuê nhà tôi đã ngập. Bên cạnh đó, đường Trích Sài cũng chịu chung số phận. Đâu đó có tiếng cười to “Chỉ là muỗi so với trận lụt lịch sử năm 2008 bà con nhỉ”.

8-1533191742-width650height447.jpg
Sống chung với "lũ" trong mùa cưới, người dân Thủ đô đã sáng tạo ra rất nhiều cách để di chuyển. Bắc ghế vào đám cưới trên đường Hồ Đắc Di (Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội). (Ảnh: VOVnews)

Ký ức trong tôi bỗng trỗi dậy với những hình ảnh khó quên. Cách đây 14 năm, không ai nghĩ Hà Nội sẽ đối mặt với biển nước như thế. Xe máy và ô tô. Tất cả chẳng là gì khi đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên. Đường phố ngập chìm trong nước. Xui rủi nếu ai đang bước trong biển nước ấy thì chắc không còn nhìn thấy mặt người.

Tôi nhớ lại trên cung đường Thái Hà - Nguyễn Chí Thanh, một vài chiếc ô tô đã chìm sâu, để lại tiếc nuối trên mạng xã hội. Khi cơn lụt đến và ở lại quá lâu, không ai còn có thể cười được. Tất cả mọi người khi ấy đều cùng chung một suy nghĩ là mong sao Hà Nội thoát ngập. Thế và chỉ thế thôi.

Khi ấy có nhiều câu chuyện xảy ra lắm. Nhiều nhất vẫn là không đi làm được. Thời đó vẫn còn ít người làm công việc online nên thiệt hại về kinh tế là rất đáng kể. Tôi có may mắn là nhà ở chỗ cao nên không bị ngập, nhưng chỉ cần dắt xe ra đường là không biết đi hướng nào để đến chỗ làm. Nhiều người cũng chịu tình cảnh tương tự. Thế mới biết trận lụt đó khủng khiếp như thế nào.

Nhớ lại, nhiều nhà cửa ngay giữa lòng thành phố bị ngập, điều chưa từng xảy ra từ khi họ sống trong căn nhà đó. Do không ai nghĩ nhà mình sẽ bị ngập nên họ lúng túng trong sơ tán người và đồ đạc. Nhà cao tầng thì đỡ, còn nhà cấp 4 coi như phải sơ tán. Người Hà Nội trong nội thành, những người ít phải đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên đã có những ngày khốn khó.

2. Lụt nặng mới thấy người Hà Nội tương thân tương ái. Hình ảnh gặp nhiều nhất lúc đó là dịch vụ sấy xe, khởi động lại xe. Có người thu được lợi từ trận lụt nhưng cũng có người làm miễn phí với cái tâm giúp người khác vượt qua tình cảnh khó khăn. Một anh chàng với nụ cười tươi rói trên môi đã “đốn tim” mọi người khi có nghĩa cử cao đẹp ấy.

Rồi dịch vụ chở thuyền miễn phí. Thuyền giữa lòng đường Thủ đô, nghe thật kỳ lạ và bi hài nhưng chính những chiếc thuyền ấy đã giải cứu không ít người mắc kẹt. Hà Nội thành sông. Trên các cung đường lớn như Giáp Bát, Giải Phóng… người dân tự chế ra những chiếc thuyền, bè có hình thù kỳ lạ từ các vật dụng gia đình như lốp cao su, ván gỗ, hay hộp xốp. Cái khó ló cái khôn, nhiều người chèo những chiếc thuyền tự chế ấy đi giúp người khác, chở người và đồ đạc đến nơi an toàn. Khi bến xe buýt trở thành bến đò, người dân thủ đô mới cảm nhận rõ ràng tình người trong nguy khốn. Chèo đò vài lần rồi cũng quen, người thủ đô xốc lại tinh thần rất nhanh và mau chóng tổ chức giúp người. Các lực lượng chức năng cứu hộ cứu nạn hoạt động hết công suất, giảm thiểu tối đa thiệt hại về người.

Khi ấy, câu “lá lành đùm lá rách” mang nhiều ý nghĩa hơn. Bà con quyên góp rồi san sẻ, giúp đỡ nhau, đặc biệt là giúp những người khó khăn do không thể đi làm nuôi sống bản thân và gia đình hay những người mất trắng phương tiện làm ăn. Dù ít dù nhiều, mỗi người cũng cố gắng đối phó với khó khăn của chính mình rồi giúp người khác. Đó chính là tấm lòng của người Hà Nội, thứ mà chúng ta tưởng như không thấy nhiều trong thời đại ngày nay.

Rồi các chiến dịch “giải cứu” nông sản, giải cứu rau xanh cũng được tổ chức, vừa đảm bảo bữa ăn của các gia đình vừa góp phần giúp bà con nông dân tiêu thụ được sản phẩm. Khi nước bắt đầu rút đi, mọi người cũng đẩy mạnh mua hàng hóa thiết yếu vì lo sợ trận lụt chưa kết thúc. Dường như lúc đó họ không quá tiếc tiền, sẵn sàng mua ủng hộ người còn tồn hàng.

3. Có thể coi trận lụt năm 2008 là sự kiện lịch sử. Ký ức về nó vẫn còn đọng lại trong tâm trí người Hà Nội, nhất là những người chịu ảnh hưởng nặng nề từ trận lụt ấy. Sau đó, Hà Nội đã có giải pháp và cố gắng không để tình trạng ngập lụt tái diễn. Đó là việc cần phải làm của những người có trách nhiệm và cần cả sự chung tay của nhân dân Thủ đô.

Nói một cách tích cực, trận lụt lịch sử ấy cũng là một biến cố để chúng ta có bản lĩnh hơn trong cuộc sống, có sự sãn sàng đối phó với khó khăn khách quan ập đến. Nước ta cũng đã vượt qua đại dịch Covid-19 và Hà Nội là một trong những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Tôi lại được thấy tinh thần vượt khó, tương thân tương ái của người dân thủ đô như kỷ niệm 14 năm về trước.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đinh Thành Trung. Thông tin về cuộc thi xem tại đây

Bài liên quan
  • Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa
    Hà Nội những ngày tháng mười, tiết trời đã thật thu. Heo may ùa vào trong phố, cái lạnh se se dường như làm cho mùi hoa sữa ngọt hơn. Mùi hương ấy vấn vít len vào tận cửa phòng. Đứng bên cửa sổ, cơn gió heo may phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua. Chợt bâng khuâng nhớ về những mùa đã cũ. Tôi nhớ mùi hoa sữa lẩn khuất trong làn gió lạnh hanh hao năm nào và chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình cũng vương mùi hoa sữa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và nỗi nhớ
    “Hà nội ơi, mong được bình an/ Hơn nửa đời tôi nợ người nhiều lắm/ Dẫu chẳng sinh ra nhưng là nơi tôi sống/ Và mỗi khi xa lại nhớ giống quê mình”.
  • Nghe hồ kể chuyện
    Bước quanh bờ gió nhẹ níu hờ chân, thư thả dừng lại ngồi trên băng ghế đá nghe hồ kể chuyện. Không biết áp tai vô đất, người ta có còn cảm nhận tiếng tim sóng thình thịch đập không?
  • Hà Nội trong tôi
    Một ngày mùa thu năm 2017, tôi lơ đãng nhìn ra ngoài bờ sông từ tầng 15 của tòa cao ốc. Bỗng cảm thấy muốn đi đâu đó thật xa và hình ảnh thủ đô xẹt qua tâm trí tôi. Và chuyến hành trình lần đầu của một người con từ miền Nam xa xôi bắt đầu từ lúc đó. Có lẽ trong lòng tôi đã để dành một khoảng trống riêng cho Hà Nội.
  • Có một Hà Nội trong trái tim tôi
    Hà Nội, những con đường, những phố phường nơi tôi từng đi qua, từng ở lại, nơi có kỉ niệm của một thời tuổi trẻ dù Hà thành không phải nơi tôi sinh ra.
  • Thương nhớ Bác khôn nguôi
    Năm ấy tôi mười tuổi, cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”, nhưng những tình cảm của người dân trong những ngày Bác mất vẫn in đậm mãi trong tâm trí tôi.
  • Nhớ đào Nhật Tân
    Mỗi độ Tết đến, dù có nhiều sự lựa chọn nhưng tôi vẫn ước có một cành đào Nhật Tân (Hà Nội) “chính hiệu” cắm trong lục bình như những năm trước.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội và nỗi nhớ
    “Hà nội ơi, mong được bình an/ Hơn nửa đời tôi nợ người nhiều lắm/ Dẫu chẳng sinh ra nhưng là nơi tôi sống/ Và mỗi khi xa lại nhớ giống quê mình”.
  • "Chuyện của Vũ": Tự sự của người họa sĩ
    “Chuyện của Vũ” là tên gọi của chuỗi triển lãm, giới thiệu tác phẩm của họa sĩ Trần Trọng Vũ tại Ánh Dương Art Space và tại Hanoi Studio Gallery, kéo dài từ tháng 12/2022 đến hết ngày 25/2/2023.
  • Triển lãm tranh “Bốn mùa tịnh an” của họa sĩ Vũ Tuyên
    Từ ngày 6/2 đến ngày 15/2/2023, tại tầng 1 Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, họa sĩ Vũ Tuyên giới thiệu tới công chúng các tác phẩm mới của mình trong triển lãm mang tên “Bốn mùa tịnh an”.
  • Kinh nghiệm tham quan Văn Miếu Quốc Tử Giám
    Được xem là Trường Đại học đầu tiên Việt Nam, Văn Miếu Quốc Tử Giám không những là chứng nhân cho ngàn năm văn hiến mà còn là một quần thể kiến trúc cổ kính và độc đáo. Trước đây, Văn Miếu là nơi dựng các tấm bia đá ghi danh các hiền tài đỗ đạt trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa, tiến sĩ. Ngày nay, Quốc Tử Giám đã trở thành địa điểm tham quan du lịch nổi bật thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.
  • Sắc màu Tây Tạng độc đáo của chùa Long Quang
    Được xây dựng theo lối kiến trúc Kim Cương Thừa cùng bảng màu đa sắc như nhiều ngôi chùa truyền thống ở Nepal hay Tây Tạng, chùa Long Quang là nơi thu hút nhiều phật tử theo phái Mật Tông.
Đừng bỏ lỡ
Ký ức trận lụt lịch sử 2008
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO