Nhớ mùa sim chín

Hanoimoi| 04/10/2022 05:13

Thiên nhiên thật diệu kỳ khi tiết thu về, đâu đó trên cây những cái lá già bắt đầu có những đốm vàng. Ban ngày khí trời vẫn nóng nhưng đêm se lạnh, khi ngủ phải có cái chăn mỏng bên mình. Ngày bắt đầu ngắn lại, đêm nhích dài ra.

 
Nhớ mùa sim chín
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Những giọt sương đêm cùng với ánh nắng chói chang hối thúc những bông lúa vào mùa vàng no ấm, những chùm quả trên cành như cũng nhanh chín hơn. Mới vài tuần không ra phố chợ, dọc đường đã có người ngồi bán rổ sim tím xen lẫn với thúng ổi chín thơm nức hương quê, giành lê vàng ngọt lành mời gọi khách dừng chân thưởng thức tinh hoa do đất trời, nắng mưa ban tặng cho con người.

"Muốn ăn sim tím lên đồi. Muốn ăn ổi chín thì ngồi gốc cây", chẳng biết câu ấy là của ai mà lũ trẻ chúng tôi vẫn thường ngâm nga bảo nhau. Muốn ăn những quả sim chín ngon thì phải cất bước lên đồi tìm những quả sim tím sậm đen ưng mắt nhất. Những cây sim mọc tự nhiên cao không quá đầu chen nhau trên những quả đồi trải dài tít tắp đến chân trời xa. Mùa sim chín, các chị, các mẹ sáng sớm đã đem theo đôi lồ, thúng lên đồi hái sim về bán cho khách qua đường. Vào ngày chợ có hẳn một dãy hàng bày bán sim cho khách thập phương, tiếng chào mời ngọt như hương vị sim chín. Khách mua tha hồ chọn lựa theo khẩu vị của mình, từ loại sim chín vừa, chín tới hay đã “đổ màu” sậm đen. Mua sim, không ít người ngỡ ngàng, mới ngày nào những quả đồi bạt ngàn sắc tím hoa sim, ngoảnh đi ngoảnh lại quả sim đã chín mọng rồi, vòng thời gian cứ trôi đi mải miết, không đợi chờ ai bao giờ.

Những cây sim già chết đi được thay bằng lớp cây mới, những con chim ăn quả đợi mùa sim chín đã dùng cái mỏ xinh xinh mổ vào quả sim tím làm hạt sim rơi xuống lớp đá mục trên mặt đất. Gặp thời tiết thuận lợi, những cái hạt bé tí kia sẽ nảy mầm mọc thành cây non. Những con chim tha quả đi xa, cây sim theo cánh chim mà mọc lên thành lớp. Phải chăng những đồi sim đã được hình thành như thế? Những chú chim đã thi nhau với con người để thưởng thức mùa quả ngọt lành, cũng vô tình tạo nên lớp cây mới. Bởi cái quả sim có dấu chim thì chẳng ai hái về để rồi khi có gió mưa, những quả khô héo trên cây sẽ rụng về với mẹ đất cho hạt lại được ấp ủ nảy mầm thành cây, thành rừng.

Đôi khi tôi cứ tự hỏi, những quán cà phê có đủ các loại nước ép, sinh tố, không biết có quán nào đã thử làm sim tím? Sim chín chỉ có một mùa, mà mỗi mùa sim chín chỉ kéo dài trong khoảng một tháng, có lẽ khó có thể bảo quản để có được nước ép, sinh tố sim bốn mùa được. Còn những người dân quê lên đồi hái sim đem về, nếu không bán hết thì đem phơi khô buộc trong túi nilon kín cho người muốn mua ngâm rượu. Rượu ngâm sim tím uống ngọt lắm. Rượu trắng đổ vào bình chứa sim tím chỉ vài ngày đã chuyển thành màu nâu sậm, uống vào chỉ thấy vị ngọt thơm của sim. Sim cũng có thể ngâm đường làm thành siro sim uống giải khát.

Người quê tôi chẳng ai quản đồi sim tím, hễ ai có thời gian thì lại đi nhặt hái đem về bán. Tôi hồi còn nhỏ sáng cắp sách đến trường, chiều cùng lũ bạn lên đồi hái sim. Ăn nhiều sim đến nỗi đứa nào đứa nấy miệng tím lịm. Những con chim cũng ríu ra ríu rít bay từ cây sim này sang cây khác để tìm sim chín. Tiếng chim hòa với tiếng cười nói của lũ trẻ trên đồi sim vào buổi chiều chênh chếch nắng đã lưu mãi vào trong ký ức. 

Sẽ chẳng thể nào quên có một thời thơ dại, ai đã từng chăn trâu, chơi trốn tìm trên những quả đồi cỏ non mọc nhiều cây sim tím chảy dài đến chân trời.

(0) Bình luận
  • Câu chuyện đầu năm
    Thấy Cửu đến, tôi mừng quá, reo lên câu thơ của cụ Nguyễn Khuyến: Oài! Đã bấy lâu nay bác tới nhà…
  • Khắc khoải bến phà xưa
    Chiều đã ngả sang thu. Thu đã úa sang đông. Đông đã hồng lên những đốm nắng khiến người ta phải thương nhau, nhớ nhau, yêu nhau. Lòng dạ tôi bồi hồi níu thị xã vào trong tầm mắt. Ánh ngày còn chưa tắt, trên những lối cũ nhộn nhịp người xe. Ở đâu đó câu kinh giáo đường đổ dài trên những mái vòm lớp học một thời. Ở đâu đó con vượn đen vẫn tru trơ tiếng hót trong vườn hoa thị xã. À mà không thị xã của tôi đã lên cấp thành phố tự lâu rồi...
  • Chuyện tình bên hồ Tây
    …Người ta đến hồ Tây cùng bạn bè, đến cùng người mình thương. Người ta đến hồ Tây đôi khi chỉ có độc một mình. Để xem cái bao la, cái tráng lệ của cảnh hồ, để tìm xem “cáo trắng, trâu vàng” chuyện có không, tìm về một cô bán chiếu thuở nào.
  • Làng thổi thủy tinh
    Con đê trài chãi ngăn sông với làng, những bến đò bên sông vẫn đẹp như mơ và mát rượi.
  • Tìm dáng mẹ  giữa khói sương
    Tôi trở về phố cũ vào một chiều thu se se lạnh. Bước chân tôi chầm chậm dừng nơi ngõ nhỏ xao xác gió, lác đác lá vàng rơi phủ đầy lên ký ức. Thấp thoáng trong chiều, bóng ai hao gầy sao giống dáng mẹ tôi đến thế. Thỉnh thoảng trên đường đời tấp nập, tôi lại bắt gặp vài bóng hình mảnh mai giống mẹ khiến lòng tôi không khỏi bâng khuâng. Bao nhiêu mùa thu đã trôi qua, tôi vẫn thẫn thờ tìm hình dáng mẹ giữa dòng đời hối hả.
  • Câu chuyện mùa thu ấy
    Tôi còn nhớ mùa thu năm ấy, chị Phương (chị ruột tôi) đã là học trò trường Nữ học Trưng Vương (26 Hàng Bài. Hà Nội). Chị Phương hơn tôi bảy tuổi rất ra dáng thiếu nữ mặc áo dài đi học. Chị thường hát một bài hát ca dịu dàng, có câu: “Với bao tà áo xanh, đây mùa thu.” (1)
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nhớ mùa sim chín
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO