Thứ sáu, ngày 8 tháng 10 , 2021

Những cánh sóng về đâu?

NHN

 Những cánh sóng về đâu?

Biển như người mẹ vĩ đại dung chứa tất cả nỗi ưu tư, phiền muộn, hứng khởi... Lòng biển như lòng mẹ thấu hiểu những đứa con. Phải chăng vì thế mà biển khiêm nhường chọn cho mình vị trí thấp nhất? Và phải chăng cũng vì lẽ đó mà sóng biển được sinh ra nhiều đến vậy, cứ mênh mang, dềnh dàng, là cánh cửa tâm hồn chất chứa những thao thức của biển khơi.

Người ta thường khoác cho sóng cái tên “sóng bạc đầu”. Song kì thực sóng có nhiều loại lắm. Con sóng cả là bạn của cha đi đánh cá ngoài khơi xa. Con sóng con lon ton theo chân con trong buổi bình minh hé rạng hay chiều tà. Sóng gầm nơi ghềnh đá cheo leo, sóng mồ côi lang thang khắp biển trời… Song dữ dằn nhất là sóng thần với sức tàn phá kinh hoàng. Có mấy ai tự hỏi rằng: “Tại sao có những lúc sóng lại dữ dội đến vậy?”.

Cuộc tình của gió và biển muôn đời mãi đẹp với những phút thăng hoa kết tinh trong nắng thành mây, thành sóng. Mây theo gió rong ruổi muôn nơi để lại mặt biển khơi mặn mòi hơn với vạn ngàn con sóng bạc đầu thương nhớ. Sóng là hơi thở của biển cả mênh mông. Sóng phiêu lãng nhờ gió, sóng mặn nồng nhờ biển. Sóng gợn lên và thấu hiểu nỗi niềm riêng của những chuyến xa khơi. Nhờ đó mà sóng làm bạn với thuyền lênh đênh, với những cánh chim trời chao nghiêng trên mặt biển, với bầy trẻ thơ và cả những phận người lữ thứ. 

Biển dịu dàng. Những con sóng êm êm vỗ về bờ cát. Khi ấy, sóng như những nốt nhạc trên khuông khẽ khàng trở mình lăn trong bản hòa tấu thanh thoát của biển trời. Sóng mang theo nắng và vị mặn xa xăm, mang theo cá đầy khoang và cả những nụ cười trên khuôn mặt rắn rỏi của những ngư dân đi đánh cá trở về. Mặt trời lên, sáng lấp lánh trong mắt sóng và trong mắt những người vợ chờ chồng trên bãi cát dài thăm thẳm. Ánh mắt trẻ thơ long lanh đuổi theo những con sóng lăn tăn. Những con sóng gối đầu kể cho nhau nghe về những ngày bình yên trong nắng.

Biển hát cày tung những luống sóng liên hoàn tưởng chừng bất tận. Đó là khi biển mở lòng đón những đứa con đi xa trở về. Mây theo gió lang thang ngàn dặm hợp lại trên bầu trời, rủ rỉ kể cho nhau nghe về cuộc hành trình xa khơi và về ngọn nguồn nỗi nhớ. Khao khát về nguồn cháy bỏng biến mây thành nước mưa trong lành rơi trên triền núi, rừng cây, trên cánh đồng bát ngát, hay nương lúa, nương dâu. Tình yêu và lòng thương nhớ cùng niềm khao khát được trở về nguồn cội đã đánh thức những mầm non làm cho cây cối đơm hoa thơm, trái ngọt. Tình yêu ấy da diết chảy quanh co núi đồi hợp thành con suối róc rách reo vui. Những con suối chảy vào sông rồi xuôi dòng về biển mang theo tình yêu suốt dọc dài thương nhớ, chở nặng phù sa, thơm hương đất và nặng tình người. 

Có những lúc sóng dềnh dàng, ngẩn ngơ như đợi chờ người xa vắng. Có những lúc sóng gầm gào trong thanh âm quặn thắt bởi những người vợ tìm chồng đi đánh cá khơi xa không trở về, những người mẹ nghe tin con ngã xuống để bảo vệ vùng trời bình yên hay vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Sóng như những nhân chứng sống động, hùng hồn, là sự giao thoa hài hòa gắn kết bền chặt tình yêu thiêng liêng giữa đất liền và biển đảo. Sóng vỗ ngàn năm nhắc nhở con cháu về lòng biết ơn. Bởi dưới mỗi lòng sông, khe suối hay lòng biển còn nhiều lắm những chứng tích thầm lặng mà sóng ngày đêm vẫn vỗ về, an ủi. 

Sóng không chỉ là đứa con tinh thần của nước và gió mà sóng còn được sinh ra từ đáy lòng ta. Nếu mỗi người là một suối nguồn yêu thương thì muôn cánh sóng sẽ có sức lan tảo diệu kì. Ước chi mỗi người chúng ta là những cánh sóng nhỏ khiêm nhường và giàu lòng trắc ẩn. Ước chi suối nguồn biết ơn mãi hát, cánh rừng mãi xanh, dòng sông xanh chảy qua lòng thành phố và làm đầy thêm biển cả của tình thương…
Thanh Ngà
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang