Ôm trọn mùa phố từ tầng 21

Hanoimoi| 29/08/2022 05:46

Cho tới khi ánh đèn màu trên cây cầu bắc qua dòng sông tắt vào lúc 23 giờ, chỉ còn một bầu trời sao lấp lánh trên cao tít tắp trong nền đen thẫm và phía dưới là lung linh những đốm sáng đèn còn thức vào nửa đêm phố Hà Nội với lô xô mái cùng vài chấm sáng từ các tòa cao ốc..., tôi vẫn còn đầy ăm ắp cảm xúc một buổi chiều ôm trọn ánh nhìn mùa Hà Nội phố về hướng sông Hồng từ tầng thứ 21, xưởng vẽ của một họa sĩ Hà Nội.

Ôm trọn mùa phố từ tầng 21
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Lần đầu tiên tôi được ngắm Hà Nội phố ở trên cao vào buổi chiều nắng nhẹ màu tơ nõn. Giữa không gian rộng được bao kính trong suốt, ánh sáng tự nhiên tràn ngập, cảm giác như lơ lửng bay bổng trên một tầng trời, mắt nhìn ra mênh mông khoảng không đầy khoáng đạt. Tôi như tan chảy vào nắng ngoài kia, chạm tay vào áng mây trôi nhẹ và ngọn gió đong đưa ve vuốt.

Kìa là dòng sông nước xanh màu trời in bóng vài cuộn mây trắng xốp bồng bềnh, thấp thoáng hai bờ là mướt mát cỏ cây vườn trái xum xuê, những mảng màu rực rỡ hoa lá. Kìa là mấp mé mớm nước có những doi cát bồi mịn mượt màu phù sa hồng lên sắc màu gợi cảm mời gọi khó gọi tên chính xác.

Chếch mắt nhìn thấp xuống phố, dõi theo những chuyển động dưới tít xa, phồn hoa phố như thuộc về thế giới khác, mang vẻ đẹp lạ, giữa bình yên và xáo trộn, vừa lãng mạn vừa lộn xộn với nhà cửa đan xen hình khối cao ốc hiện đại chen vào những ngôi nhà xinh xinh rêu phong mái ngói cổ xưa.

Thả mắt xa hơn, có lẽ đã bị thôi miên từ những tác phẩm gốm hỏa biến nằm trong bộ sưu tập “Tiên Dung - Chử Đồng Tử” của họa sĩ chủ nhà, với những hình ảnh vẽ trên men gốm đầy rạo rực, nồng nàn, quyện xoắn, nóng bỏng..., cho ý nghĩ của tôi miên man những mơ mộng huyền hoặc. Ừ, nhân gian ở đâu như sông Hồng, có một ngôi đền Tình yêu, mà thần tiên nơi này là một trong “Tứ bất tử” phù trợ nước Việt.

Như ảo ảnh, một cánh bướm dập dờn ngoài nắng, luẩn quẩn bay trong cái vườn hoa giữa lưng chừng trời của ông chủ họa sĩ, có lẽ gió mang hương hoa nâng cánh bướm lên tận đây? Một chút lạc thần, phảng phất hương thơm trái ngọt mùa phố Hà Nội lẩn khuất? Ôi, chủ nhà mang ra mấy đĩa trái cây. Tuyệt nhất là đĩa hồng xiêm Xuân Đỉnh “danh bất hư truyền”, trái nhỏ xinh hình giọt nước, thơm mát, ngọt lịm. Cả một bất ngờ nữa là những chùm hồng bì chín mọng của thu, mang vị ngọt the, duyên dáng trong chiếc rổ mây nhỏ, căng bóng màu vàng, xanh đầy quyến rũ.

Tôi đã có một hoàng hôn rực rỡ trên sông Hồng từ tầng thứ 21 tòa cao ốc, một vẻ đẹp hiện hữu, mà xa xôi khó nắm bắt, y như trong một giấc mơ huyền ảo. Cả một đoạn mặt sông ánh lên màu vàng ngọc lóng lánh, lay động theo lăn tăn sóng, có cảm giác nhìn thấy những giọt nắng cuối cùng của hành trình một ngày từ từ rơi xuống, tan vào nước, loang màu, từ đâu đó tít xa một chấm thuyền trong vầng ánh sáng đó nhẹ trôi. Tất cả hòa vào cảnh sắc lộng lẫy tận hiến, để khép ngày, mở đêm, cho những hoan lạc không tên bắt đầu.

Có một khoảnh khắc bất chợt bâng khuâng hẫng hụt khi nắng tắt dần, nhường cho lơ lửng một làn sương hoang sơ đang đâu đó trên tít cao thăm thẳm tím rải xuống phố, trải trên mặt sông màu khói mỏng loang dần. Một lặng im man mác buồn ngập ngừng của thời gian sắp thuộc về quá khứ, và chính giữa khoảng sáng - tối chùng chình đó, bỗng bừng lên huyền ảo đầy sắc màu của hàng triệu ánh đèn.

Đèn từ cây cầu bắc ngang sông chuyển 7 màu như trong một khuông nhạc có 7 nốt hòa âm dìu dặt ngân rung. Đèn từ dưới phố đủ cung bậc đậm nhạt cho cảm giác lao xao nhộn nhạo ồn ào trong từng ngôi nhà, từng con ngõ. Đèn từ các cao ốc giống như từng vệt ngân hà sa xuống tạo thành những lâu đài ánh sáng lung linh. Đèn từ mấy bảng hiệu quảng cáo sáng rỡ ràng như ngầm khoe hào nhoáng thịnh vượng... Nhìn xuống thấp nữa, những dòng xe chạy ngang dọc tạo thành hàng ngàn sợi dây loang loáng sáng dệt đan phố giống cái mạng nhện khổng lồ trong thiên cảnh phim tiên hiệp kỳ ảo...

Từ tầng thứ 21, từ căn phòng - xưởng vẽ của người họa sĩ Hà Nội, mùa phố chậm rãi trôi qua với những hương sắc phong vị và cảm xúc trùng trùng...

(0) Bình luận
  • Câu chuyện đầu năm
    Thấy Cửu đến, tôi mừng quá, reo lên câu thơ của cụ Nguyễn Khuyến: Oài! Đã bấy lâu nay bác tới nhà…
  • Khắc khoải bến phà xưa
    Chiều đã ngả sang thu. Thu đã úa sang đông. Đông đã hồng lên những đốm nắng khiến người ta phải thương nhau, nhớ nhau, yêu nhau. Lòng dạ tôi bồi hồi níu thị xã vào trong tầm mắt. Ánh ngày còn chưa tắt, trên những lối cũ nhộn nhịp người xe. Ở đâu đó câu kinh giáo đường đổ dài trên những mái vòm lớp học một thời. Ở đâu đó con vượn đen vẫn tru trơ tiếng hót trong vườn hoa thị xã. À mà không thị xã của tôi đã lên cấp thành phố tự lâu rồi...
  • Chuyện tình bên hồ Tây
    …Người ta đến hồ Tây cùng bạn bè, đến cùng người mình thương. Người ta đến hồ Tây đôi khi chỉ có độc một mình. Để xem cái bao la, cái tráng lệ của cảnh hồ, để tìm xem “cáo trắng, trâu vàng” chuyện có không, tìm về một cô bán chiếu thuở nào.
  • Làng thổi thủy tinh
    Con đê trài chãi ngăn sông với làng, những bến đò bên sông vẫn đẹp như mơ và mát rượi.
  • Tìm dáng mẹ  giữa khói sương
    Tôi trở về phố cũ vào một chiều thu se se lạnh. Bước chân tôi chầm chậm dừng nơi ngõ nhỏ xao xác gió, lác đác lá vàng rơi phủ đầy lên ký ức. Thấp thoáng trong chiều, bóng ai hao gầy sao giống dáng mẹ tôi đến thế. Thỉnh thoảng trên đường đời tấp nập, tôi lại bắt gặp vài bóng hình mảnh mai giống mẹ khiến lòng tôi không khỏi bâng khuâng. Bao nhiêu mùa thu đã trôi qua, tôi vẫn thẫn thờ tìm hình dáng mẹ giữa dòng đời hối hả.
  • Câu chuyện mùa thu ấy
    Tôi còn nhớ mùa thu năm ấy, chị Phương (chị ruột tôi) đã là học trò trường Nữ học Trưng Vương (26 Hàng Bài. Hà Nội). Chị Phương hơn tôi bảy tuổi rất ra dáng thiếu nữ mặc áo dài đi học. Chị thường hát một bài hát ca dịu dàng, có câu: “Với bao tà áo xanh, đây mùa thu.” (1)
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ôm trọn mùa phố từ tầng 21
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO