Chủ nhật, ngày 10 tháng 7 , 2022

Quang Nhật

NHN

 Làm nắng 
 
 
Đồi chè xanh ngút mắt
Gió chao nhẹ, nắng loang
Mây sà xuống ngỡ ngàng
Cả người em bừng sáng.
 
Ngón tay em nắng sạm
Thoăn thoắt hái nhịp nhàng
Búp chè nhú mỡ màng
Lung linh hàng nến thắp.
 
Mặt trời hôn lên mặt
Nụ cười thả nắng buông
Em lấp lánh dễ thương
Nồng nàn như dải nắng.
 
Phục viên, thương binh nặng 
Gia nhập "xóm không chồng" 
Giữa Tây Nguyên mênh mông
Sớm ngày em làm nắng.
 
Mẹ tôi
 
Phục viên, mẹ trắng nửa đầu
Ước mơ mặc áo cô dâu không thành
Vợ hờ, chẳng phận chẳng danh
Mong sinh mụn trẻ quẩn quanh vỗ về.
 
Không chồng, đâu dám về quê
Thầy bu đứng đợi mòn đê đầu làng,
Miệng đời, con dại cái mang
Mẹ đành lánh tận trời Nam xa vời.
 
Nụ cười mẹ cứ dần vơi
Đi từ mờ đất đến trời nhá nhem
Sẹo hồng lẫn nám sạm đen
Soi gương mà thấy chẳng quen chính mình.
 
Đâu rồi cô gái giòn xinh
Phất cờ dẫn lối công binh mở đường,
Nguôi ngoai thương tích chiến trường
Nhói lòng ký ức quê hương êm đềm.
 
Xóm còm dựng tạm chẳng tên
Lập lờ doi cát, ướt nhèm mé sông
Không ai có nổi tấm chồng
Đàn ông vắng bóng, con bồng vẫn oai.
 
Núi rừng chẳng trách chê ai
Thênh thang nương rẫy, mệt nhoài vẫn vui
Chắt nghèo gạn lấy ngọt bùi
Giấu buồn vào nỗi ngậm ngùi thương con.
 
Giật mình, giấc ngủ chẳng tròn
Đếm ngày con lớn để còn thăm quê,
Tung tăng chân sáo con về 
Quê hương xin hãy chở che nhân từ!
 
--------------
*Chùm thơ tặng những nữ thương binh phục viên 
ở "xóm không chồng" tại Gia Lai, Tây Nguyên.
Quang Nhật
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang