Thứ tư, ngày 12 tháng 9 , 2018

Đoàn Ngọc Thu

NHNSinh năm1967, sống tại Hà Nội. Tác phẩm thơ đã xuất bản: Thì thầm sông trăng, Khúc hoang tưởng chiều mưa, Muộn, Đoản khúc vô thường, Mẹ.

Đoàn Ngọc Thu

Mất ngủ

Có phải anh đang mơ về em?
Trong giấc mơ đó em đang cười hay khóc
Em hiền ngoan như mèo con trong tay anh ve vuốt
Hay dữ như cọp đói dồn đuổi con mồi?

Có phải em đang thức trong ký ức anh?
Em say? Lảm nhảm những lời yêu khờ dại 
Em hát, đọc thơ hay chỉ ngồi lặng lẽ
Em có còn bên anh?

Em đọc ở đâu đó về sự mất ngủ
Là khi mình lang thang trong tâm trí của một ai
Là ai đó? Nói cho em biết nhé
Sao chỉ có tiếng gió đêm luồn qua khe cửa
Thì thào cám dỗ giấc hồng hoang...

 
Hai đầu quên nhớ
 
Biết là anh nhớ
Sớm nay ngang phố quen
Luênh loang nắng lướt qua thềm
Ký ức gọi tên!

Anh cơn mưa bóng mây
Lạc vào em một ngày gió ngược
Giấu tên anh làm bùa bình yên
Lặng ru giấc mơ trăng đáy nước

Lá đừng quấn gót chân
Em không đành quay bước
Bao lạ quen, gần  xa xuôi ngược
Sao mình chẳng gặp được nhau?

Biết là anh nhớ
Em đã thật quên?
Giữa hai đầu quên nhớ
Em một mình chênh vênh 


Tử thương

Cú ra đòn nhanh và hiểm quá
Ta biết đỡ thế nào?
Đành giơ tim hứng chịu
Tự lừa đó, chiêm bao!

Nào dám oán gì đâu
Trời chẳng cho ai hết
Nỗi đau cứ cao đầy
Niềm vui thì đong đếm

Không buồn nỗi biệt ly
Bao mùa xuân không đến
Chỉ lo những mai này 
Bơ vơ ngả ước hẹn...

Thêm vết thương chí mạng
Khi sẹo cũ chưa lành
Còn nguyên là ước vọng
Sao đã vỡ tan tành...
 

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang