Thứ tư, ngày 18 tháng 7 , 2018

Lại Quốc Biểu

NHNSinh năm 1947, hiện sống tại Hải Dương. Tác phẩm thơ đã in: Ngõ quê - NXB Hội Nhà văn, Dâng tặng mẹ ta - in chung, NXB Hội Nhà văn

Lại Quốc Biểu

Dâng bạn

Đành rằng mưa tạnh gió tan
Hố bom kín miệng vườn cam chín vàng
Trường Sơn đất mẹ đại ngàn
Chở che ru giấc muôn vàn sinh linh
Thấu chăng trong cõi vô hình
Bắt cô trói cột... buồn thinh ráng chiều
Tiếng chim khắc khoải cô liêu
Rối tâm thảng thốt bao điều quặn đau
Một ba lô hai mái đầu
Vô tư vẫn kể những câu chuyện cười
Ngủ rừng tuổi mới đôi mươi
Mặc cho đạn xới đất rơi quanh mình
Trăng lùa kẽ lá lung linh
Vòng tay ôm chặt nghĩa tình quê hương
Rừng già còn đẫm hơi sương
Chia tay vội vã lên đường hành quân
Dấu vào thăm thẳm nỗi buồn
Đạn bom trận mạc gian truân khó lường
Nay về tìm bạn cố hương
Sơn Khê sương trắng vi thường mà thôi
Nghẹn đau nói chẳng nên lời
Nghiêng tay vành mũ.
Lệ rơi chiều buồn!


Chuông chiều

Vì đâu những sợi tơ hồng 
Lại đem vấn vít vào lòng từ bi 
Đáy chiều lặng lẽ sơn khê 
Bước chân trải bóng lối về trúc giăng
Thương người vạt áo vắt sang 
Nâu sồng giấu kín trái ngang cuộc đời
Nhớ ngầm Tà Khống người ơi
Hoa rừng cài tóc rạng ngời trong đêm 
Nhỏ nhoi mờ tỏ ánh đèn
Phất cao cờ lệnh tiếng em ngày nào
Đoàn quân ra trận gửi trao 
Để lần qua ấy ước ao một lần 
Chiều thương xót đóa cúc tần
Chiến chinh ngàn dặm đã dần nhạt phai
Chuông chùa ngân tiếng thở dài
Thu không vọng mãi trên đài hoa sen


Lính tìm lính

Đông sang kéo rét theo về  
Tiếng con dế rúc tái tê đêm trường 
Lưng trời vạc réo trong sương 
Cánh chim lẻ bạn vấn vương nỗi đời 
Canh khuya dài lắm người ơi! 
Có còn thao thức một thời ngày xưa 
Trường Sơn giăng võng dưới mưa 
Xối vào cơn sốt như vừa đâu đây
Chăn đơn đắp mấy lần dày 
Tay run miệng khát thân gầy xác xơ  
Đạn bom cày nát ước mơ  
Để bao dang dở mãi giờ chưa thôi 
Hòa bình mấy chục năm rồi 
Tìm xưa nhớ cũ xa xôi bóng hình 
Quắt quay trăn trở riêng mình 
Lòng son vẫn trọn đinh ninh gặp người. 
 
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang