Thứ sáu, ngày 3 tháng 8 , 2018

Lương Ngọc An

NHNSinh năm 1965, hiện sống tại Hà Nội Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm thơ đã xuất bản: Phác họa - 1993, Trở mình - 1995, Thơ bốn người (in chung) - 2000. Được tặng Giải thưởng thơ báo Tiền phong năm 1993, 1994, Hội Nhà văn Hà Nội năm 1995, tạp chí Sông Hương năm 1996, tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1996 và Giải thưởng bút ký báo Lao động năm 2002, tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 2004.

Lương Ngọc An

Bài thơ viết bên cửa sổ ngôi nhà không phải của mình

Khuya lắm rồi
Dừng chân phố vắng
Bên kia đường có ngôi nhà không phải của mình...

Nơi ấy chưa một lần ta đặt chân
Nhưng ta biết nó xinh và thơm tho như gương mặt người vợ
Nó đầy đủ và viên mãn như nụ cười trên môi người chồng
Ngôi nhà ấy giờ này chỉ một ngọn đèn duy nhất sáng sau ô cửa nhỏ...

Lâu lắm rồi
Mùa thu đã đem ta trả cho mùa đông
Bên cửa sổ ngôi nhà không phải của mình...

Lâu lắm rồi
Người đàn ông dắt tay người đàn bà đi qua ta vào ngôi nhà của họ
Những ngọn đèn lần lượt bật rồi tắt, nhưng chẳng có ngọn đèn nào của ta ở đó
Những ô cửa lần lượt mở rồi khép, và cũng không có ô cửa nào là ta....

Lâu lắm rồi
Tuổi trẻ đã đi xa
Sợi tóc rung lên tiếng ngân của những dây đàn phủ bụi
Bên ngôi nhà không phải của mình...

Lâu lắm rồi
Nơi đó bát đũa đã ngủ say trong chạn nước đã thôi xối trong bồn tắm
Lâu lắm rồi
Bản giao hưởng từ chiếc radio hình như đặt ở đầu giường đã được vặn nhỏ lại
Những bóng người đã thôi thấp thoáng sau khung cửa sổ
Ngoài này vẫn gió
Tiếng thở dài không biết giấu đi đâu

.....
Rồi đèn tắt như đã chờ từ lâu
Đốm sáng sau cùng vừa khuất
Để lại bên ngoài: Ta, Đêm và Mùa Đông

Bên ngôi nhà không phải của mình...

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang