Thứ năm, ngày 8 tháng 1 , 2009

Những người lấy nghệ thuật để chiến thắng tật nguyửn

NHNNHN- Vượt qua mặc cảm tật nguyửn, họ phiêu bạt khắp nơi để mang tiếng hát và  các tiết mục xiếc cho nhân dân, rồi nhận những đồng tiửn hảo tâm đóng góp cho Trung tâm dạy nghử nhân đạo thuộc Công ty cổ phần Nhân đạo (Thanh Lương “ Hai Bà  Trưng “ Hà  Nội). 9 thà nh viên “ 9 hoà n cảnh khác nhau nhưng cùng chung một ước nguyện hoà  nhập cộng đồng và  xoa dịu thiệt thòi cho nhiửu em nhử tật nguyửn, không nơi nương tựa khác.

Аoà n nghệ thuật tật nguyửn

Аoà n nghệ thuật Trẻ em thiệt thòi Thanh Lương “ Hà  Nội được thà nh lập ngà y 14/3/2003. Trong 9 thà nh viên của đoà n thì có 7 người là  khuyết tật, mồ côi và  thiểu năng trí tuệ. Số phận không cho các em là m người hoà n thiện nhưng lại phú cho các em giọng hát hay và  sự tinh nhanh để là m các ảo thuật gia.

Trưởng đoà n trẻ tuổi “ Anh Trần Minh Аức (quê Lạc đạo “ Văn Lâm “ Hưng Yên) khi kể vử những học trò của mình không giấu nổi xúc động: Các em đửu là  những người không là nh lặn nhưng vì thấu hiểu nghịch cảnh ấy mà  các em đã đi theo đoà n để kiếm tiửn, hỗ trợ cho các em tật nguyửn khác, giúp họ bù đắp phần nà o thiệt thòi.

Nhớ như in hoà n cảnh và  số phận các thà nh viên trong đoà n, anh Аức đọc tên từng người: Quốc Toản, Lê Hương, Thu Lê, Văn Thao, Hồng Thuý, Hồng Thắm, Thu Hà , Xuân Bằng. Mỗi một cái tên được đọc ra anh Аức lại kể một chuỗi dà i vử nỗi khổ của họ, anh miên man kể mà  không để ý những giọt nước mắt đang lăn dà i trên má những học trò ngồi xung quanh.

Thu Lê (Ninh Dương - Hải Dương) có lẽ là  thà nh viên có số phận buồn nhất. Em đã 17 tuổi nhưng cao chưa đến 1 mét. Gia đình có 5 anh chị em thì có đến 4 người khuyết tật. Không chịu nổi gánh nặng gia đình, bố mẹ Lê đã phải cho 3 chị em Lê và o Trung tâm dạy nghử nhân đạo mong các em có một cuộc sống đầy đủ và  hoà  nhập với cộng đồng.

Chà ng trai có khuôn mặt đẹp trai và  mái tóc nghệ sử¹ Nghiêm Quốc Toản (Lệ Chi “ Gia Lâm “ Hà  Nội) cũng có tuổi thơ không mấy êm đẹp. Chân trái của Toản bị tật bẩm sinh khiến Toản lúc nà o cũng phải là m bạn với chiếc nạng cứng nhắc.

Các thà nh viên trong đoà n nghệ thuật Trẻ em thiệt thòi Thanh Lương - Ảnh Thiên Trường

Khuôn mặt lúc nà o cũng đử đẫn là  hình ảnh của Văn Thao (Thuận Thà nh - Bắc Ninh), Thao vừa bị bị thiểu năng trí tuệ vừa bị khèo tay từ bé nhưng em lại có một giọng hát rất hay. Chị Lê Hương “ phó đoà n cười tiếp chuyện: Thao hát hay lắm nhưng rất hay quên lời, có khi đang hát lời bà i nà y lại nhảy sang bà i khác, nhiửu lúc là m khán giả vừa buồn cười lại vừa thương.

Bốn em khuyết tật còn lại cũng mang cho riêng mình một hoà n cảnh, Xuân Bằng (SN 1989 “ Thanh Trì “ Hà  Nội) chân tay yếu không đi được phải biểu diễn trên xe lăn, Thu Hà  (SN 1992 “ Lương Tà i - Bắc Ninh) bị khiếm thị lên mỗi lần lên sân khấu đửu phải nhử người dẫn dắt. Hồng Thuý cũng phải đi nạng giống như Toản và  là  người có giọng hát lấy nước mắt của người xem,  đặc biệt là  những bà i hát vử Bác Hồ. Nhử nhất là  Hồng Thắm, em mới 9 tuổi, nhà  có 3 chị em nhưng đã mồ côi bố mẹ từ nhử.

Mưu sinh cũng chỉ qua cơn đói từng ngà y

Một năm có 365 ngà y nhưng các thà nh viên chỉ có mấy ngà y tết là  được nghỉ ngơi. Công việc của những con người không là nh lặn nà y là  đi khắp cùng ngõ hẹp các địa phương để lưu diễn. Bởi vậy, với họ bốn phương tối đâu là  nhà , ngã đâu là  giường.

Mọi sinh hoạt cũng vì lẽ đó gặp biết bao khó khăn cực nhọc. Аồ đạc lưu diễn nhiửu vô kể, nhưng ngà y nà o cũng phải di chuyển. Với những người là nh lặn công việc ấy đã thật vất vả, nên với các thà nh viên trong đoà n đó là  một điửu thật kinh khủng.

Hằng đêm, họ thường phải xin ngủ nhử ở đình là ng, sân chùa, nhà  văn hoá của địa phương mà  họ sẽ diễn. Vì lẽ đó mà  những ngà y nắng ráo thì không sao, và o những ngà y mưa gió nhiửu nơi trong nhà  mưa cũng dội như ngoà i sân, khiến họ phải thức trắng đêm.

Mỗi ngà y như mọi ngà y, giây phút họ vui vẻ nhất là  được lên sân khấu biểu diễn. Tất cả tình cảm và  tâm hồn của những người khuyết tật được thể hiện qua các tiết mục của mình. Chứng kiến họ biểu diễn, tôi mới thấm thía khát vọng hoà  nhập cuộc sống của họ.

Nà o, chúng ta cùng dọn đi nơi khác - Ảnh Thiên Trường

Người trên sân khấu khóc, khán giả cũng khóc. Аó là  những giọt nước mắt của tấm lòng lương thiện. Không bán vé, chỉ nhận tiửn bằng hình thức quyên góp, hảo tâm nên giá trị của những tấm lòng đồng cảm cà ng có ý nghĩa đối với.

Tối hôm nay cũng vậy, Thu Lê và  Văn Thao đã diễn một vở kịch vử những đứa trẻ mồ côi. Giọng hát tha thiết cùng với khuôn mặt ngử nghệch của Văn Thao đã là m cho hà ng trăm khán giả không giấu nổi những giọt nước mắt. Lúc đó, thay vì để tiửn và o hòm quyên góp, tất cả lặng lẽ lên sân khấu, tay lau nước mắt, tay đặt tiửn và o chiếc nón rách của chị em mồ côi.

Nghệ thuật với những con người tật nguyửn ấy không chỉ có mồ hôi và  nước mắt mà  còn phải hi sinh bằng cả máu nữa. Từng đường nứt nẻ gần như rớm máu trên môi và  lườ¡i của các em, Аó là  chứng tích của những mà n biểu diễn xiếc: Nuốt dao lam, đóng đinh và o mũi, nuốt kiếm... Có lần bất cẩn khi biểu diễn đóng đinh và o mũi, máu của Toản đã thấm ướt một vùng chiếc áo vì đóng lệch Trưởng đoà n Minh Аức thở dà i kể.

Mỗi nơi đi qua đửu để lại những dấu ấn vử tinh thần lá là nh đùm lá rách của người dân. Nhưng cũng không ít chuyện đáng buồn xảy ra với họ. Anh Аức kể: Mấy tháng trước biểu diễn ở Sóc Sơn vì không để ý mà  kẻ gian đã lấy mất tất cả sân khấu trị giá hà ng chục triệu của đoà n. Không biết phải diễn mấy tháng mới đủ bù tiửn lại chỗ ấy.

Nhiửu chỗ khác khán giả còn quá khích hơn. Có lần Toản đang biểu diễn tiết mục nhai dao lam, khi mời khán giả lên kiểm chứng dao lam có nuốt thật hay chưa thì một khán giả hung hổ lao lên, bóp mồm Toản để kiểm tra - Toản tâm sự.

Nhưng những chuyện ấy không là m vơi bớt đi tình yêu nghệ thuật và  ước mơ hoà  nhập cộng đồng cho những đứa trẻ bất hạnh. Tôi hửi Bà i hát nà o mọi người thích nhất, Bà i đứa bé “ Vì nó thể hiện được cảm xúc của mọi người và  thể hiện được nỗi lòng của những trẻ em không nơi lương tựa - Toản khẽ cúi đầu buông giọng.

Nói rồi, Toản khẽ hát: Trong đêm, một bà n chân bước, bé xíu lang thang trên đường, ánh mắt buồn mệt nhoà i của em, em rất buồn vì em không biết đi, đi vử đâu. Cuộc sống mưu sinh chỉ là m em qua cơn đói từng ngà y, vì em không cha, vì em đã mất mẹ, thương đau vẫn là  đau thương....                                              

Thiên Trường
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang