Thứ năm, ngày 12 tháng 7 , 2018

Phan Đức Lộc

NHNSinh năm 1995, hiện sống tại Điện Biên Đã có thơ, tản văn, truyện ngắn đăng trên các báo: Nhân dân, Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Văn nghệ công an, Tuổi trẻ, Phụ nữ Việt Nam… Tác phẩm chính: Chuyện dang dở - tập truyện ngắn 2016, Mùa sương thương mẹ - tản văn, Cuộc phiêu lưu của Gà Ô và Quạ Khoang - truyện dài thiếu nhi 2017, Ngõ hoa một thuở gót mềm - tản văn 2018, Kiếp người trôi ngược - tập truyện ngắn 2018.

Phan Đức Lộc

Giấc mơ bay

Đêm qua ngủ khi trái tim còn thức
giấc mơ bay qua ô cửa màu trầm
đường chỉ tay chiếc lá gầy nét mảnh
tìm mỏi mòn nửa khuyết mùa trăng…

Nơi ấy dấu giày đựng đầy bí mật
mỗi bình minh tóc rụng thành dòng
những hình dung nối từng mối cỏ
chân trời giăng sợi khói tận cùng…

Cúi đầu đợi hoàng hôn mặc niệm
có miền hoa chối bỏ tên riêng
bức tường vôi, rêu tin mình biết khóc
loang lỗ nâu, loang lỗ xám, sụt sùi…

Trong căn phòng gối chăn quên hơi ấm
nằm nghiêng nghe nỗi nhớ vỗ về
đêm qua ngủ khi trái tim chưa ngủ
giấc mơ đang
rụng xuống
từng phần...


Đêm
  
Bên vầng trăng nghiêng e ấp tuổi dậy thì
gió du hoang qua hiên nhà lá đổ
những câu thơ phôi thai hình nỗi nhớ
thổn thức cựa mình
 
Đêm rất dài
và khúc nhạc rất trong
giọt nước mắt chảy mềm từng ý nghĩ
ký ức chật chội
niềm tin đã nguội
nụ hôn nào còn hơi ấm trao nhau...
Khát vọng sẽ phiêu dạt về đâu
khi bầu trời đã ken đầy bóng tối
ta là con dơi lạc lối
treo ngược nỗi buồn bên bức vách cô đơn…
 
Một đêm ngủ quên trong mái tóc của mình
giấc chiêm bao như đoạn phim đứt quãng
hơi thở nồng chút hương thầm mùa vãn
tiếng còi tàu vừa đánh thức bình minh…
code
Gửi

Tags

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang