Thứ tư, ngày 2 tháng 12 , 2020

Trần Đức Tín

NHNSinh năm 1989, hiện sống và viết tại TP. Hồ Chí Minh. Tác phẩm thơ đã xuất bản: “Rồi mình cũng xa lạ nhau” - 2018. Có nhiều thơ, truyện đăng trên các báo, tạp chí văn nghệ Trung ương và địa phương. Giành nhiều giải thưởng các cuộc thi thơ.

Trần Đức Tín

Đôi mắt dân tộc tôi

dân tôi và những điều bình dị nhất
như chiếc blouse của tháng một dịch bệnh
và lọn tóc dài em bỏ lại bên song
bước vào tâm dịch như cái nắm tay dìu dắt
rồi mắt lưng tròng gỡ bỏ những cách ngăn
chiếc blouse dang tay về phía bầu trời

dân tôi có những yêu thương không thể hiện bằng lời
một bàn tay chồi lên khỏi cơn lũ khoét vào mắt bão bao vệt sầu rã rời
bão trả lời bằng đòn roi quất vào quê tôi tê dại
tháng 10 của những đứa trẻ biết mồ côi

không phải cứ áo choàng mới là hiệp sĩ
không phải câu slogan mới khai sinh một siêu nhân
cũng không phải Tết mới gói bánh chưng, bánh tét
đôi mắt của dân tộc tôi
khơi hàng trăm bếp lửa nổi lên soi vào mắt bão
hàng ngàn đoàn xe nối tiếp nhau ôm lấy những phận người
hàng vạn cái tên không tên bơi vào rốn lũ
lau xong dòng nước mắt này đừng khóc nữa nghen em

dân tôi máu đỏ da vàng
ngàn năm vẫn hiên ngang bên bờ bão tố
em ơi nắng lên rồi
đàn gà con chíu chít
gáy tiếng mặt trời
mình gieo vào đất mẹ
những nồng nàn dân tôi.

Trước bầu trời tím

chắc mẹ buồn lắm phải không
trời tím bầm như nước mắt
những bàn chân của làng lún sâu vào bờ bãi
chưa kịp soi lại tuổi đời 
chợt 
bóng nước vỡ đôi

chắc mẹ buồn lắm phải không
cái màu tím rỉ màu như máu
cây dủ dẻ sau nhà vẫn lặng im không nói
nghe đâu 
phía cuối làng lời tuyệt mệnh vừa trôi

mẹ đừng khóc nữa
mẹ ơi
trời đổ mưa và lòng con lửa đốt
ai lau được khoé buồn cho quê tôi sao để trắng trời tay với
rệu rã rồi 
mấy đứa nhỏ 
mồ côi

trước bầu trời tím
mẹ đứng nhìn bão nổi.
Trần Đức Tín
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang