Thứ bảy, ngày 12 tháng 10 , 2019

Vương Trọng

NHNSinh 1943, quê Đô Lương (Nghệ An), hiện sống tại Hà Nội; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà văn Hà Nội; Đã xuất bản 14 tập thơ và trường ca; Được trao nhiều Giải thưởng Văn học của Hội Nhà văn Việt Nam và Bộ Quốc phòng, Giải thưởng Nhà nước về VHNT năm 2007.

Vương Trọng
 
Chiều hồ Tây
 
Lặng yên, chiều
Thì thầm lời yêu
Lộc non mềm gốc cổ thụ
Mặt nước run lên, sương khói giăng màn
Tay người run lên tìm nơi trú ngụ.
 
Lá hồng môi em
Sẵn-xảm-thuyền
Thứ cây chưa một lần vào thơ
Lứa đôi bao lần tựa vịn
Trước ta bao người tìm đến
Có thể con cháu họ
Đang rì rầm lời yêu chiều nay
Cũng có thể chẳng để gì dấu vết.
 
Có một lần
Sau trận hôn nghiêng ngả hồ Tây
Vô tư anh hát
Có gì mà kinh ngạc:
Lời ca là mầm xuân nảy lộc
Từ cội cành tình yêu!
 
 
Thơ vui tặng các bà vợ hay ghen
 
Ghen tuông mới mẻ gì đâu
Trước em, thiên hạ từ lâu ghen nhiều
Tuần Ty, Đào Huế trong chèo
Hoạn Thư khuynh mỏng, mực đen
Nhọn dài mũi kéo đánh ghen quanh chồng...
 
Thương nhau ấp lạnh, quạt nồng
Học đòi sư tử Hà Đông làm gì
Em từng đổi mới tư duy
Ghen tuông quá cũ vất đi mới là.
 
Chồng mình tài giỏi, hào hoa
Mới em kích thích, mới bà nọ mê
Hay gì kẻ ghét, người chê
Thích chi thui thủi đi về một thân.
 
Mùa xuân, ừ nhỉ, mùa xuân
Thiên nhiên cây lá muôn phần tốt tươi
Ước đi chỉ thấy nụ cười
Về nhà luôn được gặp người không ghen.
 
Lạc vào chùa
 
"Trăm năm trước chẳng có ta
Trăm năm sau ta chẳng có"
Lời Sư Nương theo tiếng mõ
Rơi rỗng cả chiều mùa đông.
 
Ta có hay là ta không?
Ta có hay là ta trước?
Hỏi ai, cửa thiền lặng ngắt
Lá khô cũng vẻ nâu sồng.
 
Ta có hay là ta không
Cốc cốc không không có có
Thân tan vào trong tiếng mõ
Tụ về đức Phật từ bi.
 
Ta lạc vào chùa chiều nay
Dằng dặc hai miền sau - trước
Phía nào cuộc đời trần tục
Bốn bề chỉ khói hương bay.
 
Vương Trọng
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang