Thứ ba, ngày 29 tháng 12 , 2020

Đức Bình

NHNSinh năm 1942, hiện sống và viết tại Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Tác phẩm thơ đã xuất bản: “Heo may” - 2008, “Tiếng cỏ đêm” - 2020.

Đức Bình

Mảnh ghép 

Hôm nay tiễn mẹ qua sông 
Người dưng đón mẹ...                   
là chồng mẹ tôi! 
Mẹ mừng…! 
 Con dạ bồi hồi! 
Trường Sơn ru bố một đời vì ai? 
Heo may nắng quái đổ dài 
Cơm chiều vắng mẹ nghẹn hai ba lần 
Trái mùa mưa trắng đầy sân 
Mẹ chênh chao giữa vũ vần bão giông 
Mẹ vui trăng mật bên chồng 
Con bơ vơ!
 Có chạnh lòng mẹ không?
Sông đời nay đục mai trong 
Con sang bên mẹ 
Rối bòng bong nỗi người! 
Phút giây trộn khóc với cười 
Mong tròn mảnh ghép cuối đời mẹ tôi!

Nơi ấy

Thắp nhang trên mộ chiều nay 
Cúi đầu con nhớ nơi này năm xưa 
Bố đi rát mặt trời mưa 
Quần xắn quá gối vác bừa dong trâu 
Ào ào gió thổi đi đâu 
Trắng bờ ruộng nước, qua cầu nước trôi 
Áo nâu bạc suốt cuộc đời 
Chắn che mưa gió mảnh tơi dãi dầu 
Mặc cho ruộng cạn đồng sâu 
Bốn mùa mưa nắng theo trâu bốn mùa 
Bữa cơm khoai sắn đầu bờ 
Khỏa chân nhặt chữ i tờ lại rơi 
Bố cho con cả cuộc đời 
Làm người đứng thẳng giữa trời bão giông 
Khói hương nhòa với gió đồng 
Vẫn bờ ruộng cũ mà không thấy người
Con đi khắp bốn phương trời 
Chẳng quên đồng cạn, ơn người theo trâu!

Cánh vạc bay đêm

Giờ này em đã về chưa?
Thương cho cánh vạc lỡ mùa bay đêm 
Cõi người sấp ngửa bon chen 
Cởi xiêm, rũ áo, ánh đèn tắt nhanh 
Trò đời diễn vội vòng quanh 
Ngai vàng khanh tướng cũng thành đồ chơi 
Lời ca rứt ruột tàn hơi 
Mua vui mấy chốc. Ai đời bỏ quên!
Đường xa ngược ánh trăng lên 
Một thân lầm lũi vượt trên thác ghềnh 
Chữ tình bạc phếch lênh đênh 
Em cầm chữ hiếu vá lành vết thương 
Hồng nhan biết mấy đoạn trường 
Phấn son phai hết còn vương nỗi sầu!
Đức Bình
code
Gửi

Xem thêm

Trang chủLiên hệ quảng cáo: 0902 063 363 Lên đầu trang